Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342632
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2632 lượt.
o việc băng bó rồi, nàng không thể thả tay chàng xuống được. Lòng bàn tay Nhược Hi càng lúc càng nóng, hệt như cầm cục than, mặt bừng bừng, cổ cũng đỏ ửng, nàng cúi gằm mặt, không dám động đậy.
Bát a ca nằm yên, toàn thân không nhúc nhích. Lý Phúc vẫn bình thản như thường, nhưng động tác thì rất nhanh nhẹn, chẳng bao lâu đã băng xong, hắn thu dọn đồ lề, cúi chào và nhẹ nhàng rút lui.
Nhược Hi rụt tay lại, cánh tay Bát a ca rơi thịch xuống. Chàng khẽ hự lên một tiếng, Nhược Hi thầm than, mình sao thế này? Hệt như cô bé chớm yêu, cư xử thật thất thường. Nàng lúng túng hỏi:
- Đau không?
Bát a ca mỉm cười, trở mình ngồi dậy, Nhược Hi vội với lấy đệm kê. Bát a ca vừa dịch chuyển, tấm chăn trên người chàng đã trượt xuống. Nhược Hi đương lo chỉnh đệm, chỉnh xong đứng dậy thì chạm mắt phải phần thân trần, mặt đỏ bừng lên, nàng quay ngay đi, lưng xoay về phía chàng, lòng càng thêm bối rối. Lẽ ra nàng phải giả vờ chưa nhìn thấy, tỉnh bơ như không mới đúng, sao lại phản ứng thế này? Càng thêm lộ tẩy mà thôi. Nàng lí nhí:
- Bát gia đã không sao, em xin phép về. Đừng lo cho Thập tứ, thu xếp ổn cả rồi.
Miệng nói, chân bước. Bát a ca liền chụp lấy tay nàng. Vẫn đứng xoay lưng, nàng dùng dằng giật ra. Chàng khẽ bảo:
- Em mà còn mạnh tay, băng bó của ta bung hết bây giờ.
Nhược Hi vội ngoái đầu lại thì thấy, Bát a ca đang níu nàng bằng tay phải, tay trái giữ tấm chăn. Tuy bất tiện, nhưng cũng chưa đến nỗi như chàng nói. Nàng không nhịn được, đưa mắt lườm chàng rồi dém chăn, giúp chàng tựa người ra cho thoải mái. Bát a ca kéo Nhược Hi ngồi xuống bên cạnh. Cả hai cùng lặng yên.
Chàng mỉm cười ngắm nàng:
- Cứ như nằm mơ ấy! Ta thường tưởng…
Muốn ngăn chàng lại, Nhược Hi vội lảng chuyện khác:
- Sao biết em đã gặp Thập tứ a ca? Mà hình như Bát gia không lo cho anh ấy?
Nhược Hi tư lự hỏi:
- Hoàng thượng mà đã quyết định, các vị liệu có cách gì đây?
Bát a ca bật cười:
- Kể ra dài dòng lắm. Nói ngắn gọn thế này, dẫu là thiên tử tôn quý cũng không phải hễ muốn là được. Nếu em thật sự muốn biết, thì ta sẵn lòng giải thích tỉ mỉ.
Nhược Hi dẩu môi, không nói gì. Bát a ca hỏi:
- Thập tứ đệ trốn ở đâu?
Nhược Hi cân nhắc một thoáng, rồi trêu:
- Đoán thử xem!
Bát a ca tủm tỉm:
- Em đã bắt đoán, thì nhất định là một chỗ mà ta không dễ dàng nghĩ tới rồi – Chàng ngẫm nghĩ một lúc – Ở chỗ Mẫn Mẫn cách cách?
Nhược Hi ỉu xìu, phụng phịu đáp:
- Phải.
Bát a ca kinh ngạc:
- Thật ư? Em thuyết phục cô ấy bằng cách nào vậy? Chuyện này không phải chuyện nhỏ đâu nhé!
Hóa ra chàng không chắc chắn với suy luận của mình, bấy giờ Nhược Hi mới lại thấy vui, nghiêng đầu đắc ý:
- Không cho anh biết.
Bát a ca im lặng, mỉm cười ấm áp nhìn nàng. Nhược Hi ngó xuống cánh tay chàng, ngẫm lại mà sợ:
- Thái tử táo gan thật, dám lấy tên ra bắn người ta.
Bát a ca nhếch mép:
- Lấy tên bắn trộm là chuyện đương nhiên, tận dụng cái đương nhiên ấy để tiêu diệt chúng ta, chẳng phải càng hay ư?
Nhược Hi ớn lạnh, chợt nhớ đến kết cục mai sau, tâm trạng yên bình qua cuộc nói chuyện bỗng tiêu tan hết, trái tim tràn ngập buồn đau, vẻ mặt nàng bắt đầu trở nên xa vắng.
Nhận ra sự thay đổi của Nhược Hi, Bát a ca bèn vươn tay kéo giật nàng lại, ôm nàng vào lòng. Nhược Hi muốn vùng dậy, nhưng chàng siết chặt người nàng, áp đầu nàng dưới cằm mình, khe khẽ nói:
- Ta không chịu được dáng vẻ vừa rồi của em. Nó luôn khiến ta cảm thấy em ở xa ta quá. Có gì trong trái tim em thế? Nỗi sợ ư? Đừng sợ. Mọi việc còn ta đây. Ta sẽ không để em phải gánh chịu bất cứ một thương tổn nào cả.
Chàng đang ôm nàng thủ thỉ thì Lý Phúc xộc vào. Bất thần chứng kiến cảnh ấy, hắn hoảng hồn quỳ thụp xuống đất, dập đầu lia lịa. Bát a ca buông Nhược Hi, vẻ mặt bình thản:
- Chuyện gì vậy?
Nhược Hi lúng túng cúi gằm mặt, không dám nhìn Lý Phúc. Tên thái giám đáp vội:
- Có người về báo, Thái tử gia đang ở bên trại Mông Cổ, sục sạo trong ngoài đã ba lượt, lật tung khắp mọi chỗ lên mà không thu được kết quả gì, định lát nữa sẽ quay sang lục soát bên này.
Bát a ca nhếch cười, than:
- Chẳng sá quản gì nhỉ, cũng không ngại kinh động cả Hoàng a ma nữa. Nhưng đến đúng lúc lắm, tiện làm chứng cho ta luôn.
Nhược Hi thất kinh, trông tay chân thế này thì giấu giếm sao nổi, cho dù lấp liếm qua tối nay, ngày mai ngày kia cũng chẳng che mắt được thiên hạ. Hễ lên ngựa, gồng một cái máu bật ra khỏi vết thương thì bao biện cách nào? Viện cớ gì để khỏi cưỡi ngựa, khỏi đi săn?
Bát a ca bảo Lý Phúc:
- Pha chén trà nóng lại đây! Nóng sôi ấy.
Lý Phúc tuân lệnh chạy biến đi. Nhược Hi vẫn âm thầm nghĩ ngợi. Bát a ca ngồi thẳng dậy, bảo:
- Đưa áo cho ta.
Nhược Hi vâng lời, nhỏm dậy lấy áo đem lại. Bát a ca đứng lên định tự mặc. Không màng câu nệ thẹn thùng nữa, Nhược Hi liền hầu chàng mặc áo, mặt vẫn đỏ dừ. Bát a ca đứng yên để nàng giúp xỏ tay, buộc khuy, bẻ cổ. Xong xuôi, Nhược Hi cẩn thận kiểm tra từ trên xuống dưới, thấy không lộ sơ h