Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342634
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2634 lượt.
:
- Có đọc sách không, em lấy cho?
- Không – Bát a ca mỉm cười – Không thích đọc gì hết. Chỉ thích em ngồi bên ta.
Nhược Hi nhìn chàng:
- Hôm nay em trực, còn phải sang chuẩn bị trà bánh. Kẻo không Vạn tuế gia về thì uống cái gì? Hơn nữa, em cũng nên đi xem Thập tứ a ca thế nào.
Bát a ca không nói không rằng, cứ trân trân nhìn nàng. Nhược Hi thấy khó cưỡng, vả chăng bây giờ nàng thật chẳng muốn làm trái ý chàng nữa, bèn ngồi xuống bên cạnh:
- Thì một lúc vậy.
Bát a ca mỉm cười, thư thái thở ra một hơi:
- Ta đã mong ước từ lâu lắm rồi, cái ngày được em tự nguyện đến ngồi cạnh thế này.
Nhược Hi đỏ mặt, cúi đầu im lặng, lòng nhen lên tư vị ngọt ngào. Phụ nữ, chẳng bao giờ cưỡng được những câu đường mật.
Chàng nhích lại gần. Nàng dịch ra một chút theo bản năng. Bát a ca bật cười, không di chuyển nữa, ánh mắt vẫn dán trên mặt nàng. Cảm giác ngọt ngào giờ đã pha lẫn bất an, áp lực vô hình càng lúc càng đè nặng, Nhược Hi bỗng đứng bật dậy:
- Phải đi thật rồi!
Bát a ca phì cười:
- Còn giữ em thì chắc lần sau em chả dám đến nữa. Đi đi vậy!
Nhược Hi toan đi, Bát a ca dặn với theo:
- Đừng đến chỗ Thập tứ đệ vội.
Nàng dừng bước nhìn chàng. Bát a ca nói:
- Chú ấy ở đằng Mẫn Mẫn cách cách là an toàn rồi. Hẵng đợi vài hôm cho Thái tử gia lơi lỏng cảnh giác, bấy giờ tính tiếp.
- Nếu hai người đã bàn bạc ổn thỏa thì cứ để anh ấy về sớm, thế là vẹn cả đôi đường.
- Bàn bạc cũng hòm hòm rồi. Nhưng hiện tại, nhất định Thái tử gia đang nghĩ, lục soát cả hai trại đều không thấy, nếu quả đúng là Thập tứ đệ thì thể nào chẳng phải về kinh, chắc chắn anh ta sẽ cắt người đi rà soát vòng ngoài. Nên cứ thư thư vài hôm, chờ thái tử hết nghi ngờ hãy đi, như vậy hay hơn.
Nhược Hi gật đầu, bụng bảo dạ, sau này khỏi phải lo xa hộ nữa. Bọn họ từ nhỏ đã quen bày mưu tính kế, so ra mười nàng cũng không theo kịp một người bọn họ. Nàng vừa nghĩ vừa bước ra khỏi lán. Bát a ca nói vọng theo, nhẹ nhàng:
- Buổi tối, ta đợi em!
Nhược Hi đi dưới trời xanh tháng Sáu, mắt ngước nhìn những đám mây trên cao. Từ nay về sau không thể “lòng như mây bềnh bồng, đến đi không vướng bận” được nữa rồi. Thoáng cay đắng, nàng tự cổ vũ: hãy thỏa sức yêu chàng, hết dạ yêu chàng, để chàng toàn tâm toàn ý yêu mình đi!
Buổi chiều, dặn Vân Hương những việc cần chú ý cho ca trực buổi tối xong, Nhược Hi về lán riêng tắm rửa chuẩn bị. Nàng ngâm mình trong bồn tắm nhỏ nước hoa hồng, nhắm mắt ngẫm nghĩ giữa làn hương phiêu diêu, kể từ hồi trở về thời xưa, có thể coi như đây là lần hẹn hò đầu tiên nhỉ? Mãi cho đến khi cảm thấy thân thể đã thoang thoảng thơm, nàng mới chậm rãi đứng dậy.
Ngoài kiểu tóc thường ngày vẫn chải, Nhược Hi không thạo kiểu nào khác cả, nhưng loay hoay hồi lâu, nàng cũng vấn xong một kiểu mới điệu đà. Thời gian bỏ ra xem chừng xứng đáng!
Nàng đánh răng bằng muối khoáng và một kiểu bàn chải đơn giản tự chế, xong ngậm một ngụm nước hoa hồng pha loãng, súc mãi mới nhả ra, tự nhủ nếu không thể làm cho “hơi thở thơm như lan” thì “thơm như hoa hồng” cũng được vậy.
Chuẩn bị xong đâu đấy rồi, Nhược Hi tự ngắm mình trong gương. Hoa nhường nguyệt thẹn chắc là thế này đây!
Nàng ra tới cửa, đúng lúc một cô gái Mông Cổ mặt tròn chạy tới báo:
- Cách cách chúng tôi mời cô lại!
Nhược Hi ngẫm nghĩ rồi bảo:
- Phiền cô về thưa, hôm nay tôi bận không thể đi được. Nhắn cách cách chịu khó đợi, độ hai hôm nữa thể nào tôi cũng sang vấn an.
Cô gái nọ giương mắt nghi hoặc, rồi phăm phăm chạy đi.
Vào tới lán Bát a ca, Nhược Hi vẫn lẩn quẩn với suy nghĩ, chẳng biết Thập tứ thế nào? Chắc gã sẽ hiểu ý kín của anh gã thôi. Còn về việc đối phó với Mẫn Mẫn, nếu gã không đủ khả năng thu xếp ổn thỏa thì nói gì đến đấu trí với thái tử?
Bát a ca đang ngồi nghiêng người chơi cờ. Thấy Nhược Hi xuất hiện, chàng nhìn ngay vào nàng, ngắm từ đầu đến chân một cách lộ liễu. Mắt sáng lên, chàng ra hiệu cho nàng ngồi xuống chỗ đối diện:
- Con gái làm dáng với kẻ yêu mình là đây, phải không?
Nhược Hi không trả lời, chỉ hỏi:
- Tay cử động bất tiện, sao còn bày vẽ mấy thứ này?
Bát a ca cười đáp:
- Chỉ nhúc nhắc mấy ngón tay, không dùng sức thì hề hấn gì! Vết bỏng cũng nhẹ ấy mà.
Chàng bảo Lý Phúc cất bàn cờ, dọn cơm. Nhược Hi hỏi:
- Bảo Trụ vẫn ổn chứ?
- Mấy hèo thôi, hắn chịu được.
Nhược Hi thầm thở dài, nhưng không nói gì.
Hai người yên lặng dùng cơm xong, Nhược Hi đọc sách cho chàng nghe. Dưới lửa nến, vẻ mặt chàng êm đềm, khóe miệng không gắn nụ cười như ngày thường, nhưng ánh mắt ngập tràn hoan hỉ. Thi thoảng ngước nhìn chàng, bắt gặp cặp mắt chàng lung linh như nước mùa xuân, nàng thấy tim đập mạnh, lại vội vàng cúi xuống tiếp tục đọc. Khi nàng đứng dậy cáo từ, chàng không níu giữ, chỉ nắm tay nàng, lặng lẽ ấp ủ trong đôi tay mình một lúc, rồi buông cho nàng đi.
oOo
Mấy hôm nay mọi sự đều yên ả, thái tử lộ vẻ buồn rầu, xem chừng đã nản lòng. Nhược Hi cũng đã sang gặp Mẫn Mẫn vài lần, không hiểu Thập tứ tâm sự thế nào với cô mà cô không hay nói chuyện nữa, chỉ tỉ mỉ q