XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342628

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2628 lượt.

g, chợt một mũi tên bay vù đến, cắm phập vào Hệ thống cấm nói bậyg đèn. Cùng khoảnh khắc lửa nến tắt phụt, nét cười trên mặt Bát gia bỗng nhuốm màu thê lương tuyệt vọng, chàng ảo não nhìn nàng, bóng dáng nhòa dần theo màn đêm.
Nhược Hi đau xé ruột, thét lên: “Đừng!”, và ngồi bật dậy. Ngọc Đàn đang ngủ phía ngoài bình phong chạy bổ vào:
- Chị! Chị gặp ác mộng à?
Nhược Hi, tim còn lẩy bẩy, người cũng run nẩy từng cơn. Ngọc Đàn quàng tay quanh nàng, vỗ về:
Thao thức suốt một đêm, đến khi nghe Ngọc Đàn lịch kịch bên ngoài, biết cô thức rồi, Nhược Hi bèn tung chăn ngồi dậy, quyết định đã sẵn trong lòng. Thấy nàng, Ngọc Đàn lộ vẻ hoảng hốt:
- Sao mới một đêm mà gầy tọp đi thế này?
Nhược Hi ngắm mình trong gương, cười khẽ:
- Chắc là do không ngon giấc, mặt hơi phờ phạc, gây cảm giác thế thôi.
Nàng cẩn thận vẽ mày, thoa phấn hồng thật đều, rồi đeo hoa tai. Xong xuôi, mặt vẫn tái nhợt dù đã có lớp phấn che, nhưng mắt thì rực sáng, đôi con ngươi long lanh như đang thắp hai đốm lửa nhỏ. Vừa mỉm cười quyến rũ với khuôn mặt trong gương, nàng vừa lẩm bẩm:
- Có thay đổi được lịch sử hay không, nhờ cậy cả vào ngươi đó!
oOo
Sáng sớm đến chầu, trông thấy Nhược Hi, Bát a ca lộ vẻ sửng sốt. Nhược Hi liếc sơ cánh tay phải băng bó của chàng, rồi chăm chú hầu trà Khang Hy. Bấy giờ hoàng đế đang nghe thái tử thuật lại vụ bỏng. Nghe xong, ông truyền cho Bát a ca chuyên tâm dưỡng thương, chàng bèn khấu đầu tạ ơn, trở về lán nghỉ.
Lúc Nhược Hi đưa trà đến chỗ thái tử, Khang Hy lãnh đạm hỏi:
- Tối hôm qua có bắt được kẻ trộm không? Mất cái gì?
Nhược Hi nhìn thái tử, thấy tay y run run dưới bàn. Thái tử cung kính đáp:
- Không ạ. Vì phát hiện kịp thời, nên chưa mất gì cả.
Khang Hy uống một ngụm trà:
- Trại bên kia phật ý lắm. Kể là ngươi lu loa có kẻ trộm mặc y phục Mông Cổ, xong lật tung cả lều lán người ta lên mà chẳng tìm được gì.
Thái tử tái mét mặt, vội đứng dậy thưa:
- Nhi thần nhất thời lỗ mãng, không suy xét thấu đáo, xin Hoàng a ma trách phạt!
Khang Hy liếc thái tử, ôn tồn dặn:
- Sau này phải cân nhắc kỹ càng rồi hãy hành động.
Thái tử vội gật đầu thưa vâng.
Dùng cơm xong, Khang Hy dẫn thái tử và các đại thần cưỡi ngựa đi săn. Đám người đi xa dần, xa dần, hầu cận xung quanh cũng tản ra hết, Nhược Hi còn đứng lặng hồi lâu. Mãi cho tới khi Khang Hy khuất dạng hẳn, nàng mới quay về.
Gần tới lán Bát a ca, nàng bỗng bước chậm rì. Tuy đã quyết định đâu vào đấy, nhưng khi bắt tay thực hiện, lòng nàng vẫn mâu thuẫn khôn nguôi. Cuối cùng hồi tưởng sự săn sóc chu đáo chàng dành cho nàng bốn năm qua, nàng lại đều đặn tiến tới.
Lúc Nhược Hi vén rèm bước vào, Lý Phúc đang hầu Bát a ca dùng cơm. Hai tay cử động bất tiện cả, nên chàng đành để Lý Phúc bón hộ. Trông thấy nàng, Bát a ca ngừng ăn, lẳng lặng đưa mắt nhìn. Lý Phúc cúi đầu đứng tránh ra sau lưng chủ. Nhược Hi và tay thái giám im lìm ngó nhau hồi lâu, rồi nàng mỉm cười đi lại gần, bảo hắn:
- Công công hẵng tạm lui!
Lý Phúc liếc chủ thật nhanh, đoạn khom mình đi ra ngoài. Nhược Hi kéo ghế đẩu ngồi xuống bên cạnh Bát a ca, một tay cầm đũa, một tay hứng đĩa nhỏ, gắp thức ăn đưa lên miệng cho chàng.
Bát a ca không mở miệng ngay. Chàng đăm đăm nhìn nàng, mắt lờ mờ một tia bất an. Nhược Hi thả thức ăn xuống đĩa, mỉm cười duyên dáng, dịu dàng hỏi:
- Không muốn em hầu cơm à?
Bát a ca vẫn quan sát nàng:
- Nếu đây là lần đầu, ta mừng còn không kịp. Nhưng nếu đây là lần cuối, ta thà hoãn lại đời đời.
Nhược Hi nhoẻn cười, nhìn chàng thật nồng nàn, rồi gắp thức ăn đưa lên. Bát a ca nhìn sâu vào mắt nàng. Nhược Hi biết, mắt mình lúc này chỉ có thiết tha và thiết tha. Bát a ca chợt bật cười, há miệng đón thức ăn. Được mấy miếng, chàng gọi:
- Lý Phúc!
Tay thái giám nhanh nhảu tiến vào. Chủ hắn bảo:
- Lấy bình rượu lại đây!
Lý Phúc ngần ngừ:
- Đang bị thương mà uống rượu e không ổn.
Hắn nói với Bát a ca, nhưng mắt chỉ nhìn Nhược Hi. Bát a ca cười mắng:
- Ngươi là chủ nhân, hay ta đây?
Nghe vậy, Lý Phúc không dám lèo nhèo nữa, đành đi ra. Một lát sau, hắn bưng bình rượu và hai cái chén vào. Nhược Hi đứng dậy đón khay:
- Chỉ uống đúng một lần thôi.
Hàng mày cau rúm bấy giờ mới giãn nhẹ, Lý Phúc cúi mình yên lặng lui ra.
Nhược Hi rót rượu đưa đến miệng Bát a ca. Chàng tươi tỉnh nhìn nàng, đôi mắt u tối ngày thường nay rực sáng, tỏa ra chan chứa ánh cười khiến sắc mặt rạng ngời như ngọc. Niềm sung sướng mới chân thành làm sao! Nhược Hi không khỏi động lòng, chút lấn cấn ban nãy đã ít nhiều tan chảy. Xứng đáng mà, chí ít bây giờ chàng cũng vui vẻ, không phải vậy ư?
Bát a ca đăm đắm nhìn nàng. Sự điềm tĩnh lúc mới đến dần dần trốn chạy cả, Nhược Hi thẹn thùng nhìn vào mắt chàng lần nữa rồi ngoảnh mặt đi, cười nụ:
- Có uống không đây?
Bát a ca vội ghé lại tay nàng, thong thả uống hết. Nhược Hi cũng uống một chén, và tiếp tục hầu chàng dùng cơm.
Đợi họ súc miệng, rửa tay xong, Lý Phúc vào bê mâm bát đi. Nhược Hi trải đệm, để Bát a ca ngồi tựa ra thật thoải mái, rồi hỏi