Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342664
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2664 lượt.
nhiều chuyện khó hiểu thế? Mà đông vợ nhiều con mới là điềm lành đấy!
Nhược Hi gượng cười lắc đầu, chợt nhớ tới Bát phúc tấn, nàng nghiêm mặt lại:
- Đích phúc tấn có bắt nạt chị không?
Nhược Lan nhoẻn cười:
- Chị chỉ tụng kinh, chị ấy bắt nạt chị bằng cách nào chứ?
Nhược Hi nhìn vào mắt nàng:
- Chị đừng dối em. Em biết Hoằng Vượng đến phá phách chị mà.
Nhược Lan cười nói:
- Trẻ con thì dăm ngày ba bận, cứ mặc nó nghịch ngợm là xong, để ý làm gì?
Nhược Hi thầm nghĩ, chị không để ý vì chị hoàn toàn không quan tâm, đã không quan tâm thì đương nhiên là không để ý rồi.
Thấy Nhược Hi thẫn thờ, Nhược Lan nhẹ nhàng tiếp:
- Em cũng không còn nhỏ nữa. Việc cần bây giờ là chọn lúc thích hợp nhắn Bối lặc gia đến xin với Hoàng a ma, khẩn trương lo liệu cho xong hôn sự đi.
…
Sau đó Nhược Lan còn khuyên nhủ đủ điều, Nhược Hi đều không nghe vào tai câu nào cả. Đến lúc rời cung Lương phi, đầu nàng vẫn nặng như chì.
oOo
Tối xuống, Nhược Hi trằn trọc trở mình, quá nửa đêm cũng chưa chợp được mắt. Bát a ca đã huy động cả Nhược Lan đến thuyết phục, xem ra nàng phải sớm xác định một đáp án cho hai người thôi.
Cảnh tượng dưới cơn mưa lớn vẫn ùn ùn tua lại trong trí. Chẳng lẽ mai sau nàng phải chung sống với Bát phúc tấn bằng những màn ghen tuông giành giật như thế ư?
Nàng không làm nổi. Nàng không thể thẳng thắn tự nhiên đối mặt với Nhược Lan, cũng không thể vứt bỏ tự trọng bản thân, mắt trước vật lộn với mấy mụ đàn bà, mắt sau quay ra lả lơi tình ý với chàng ngay được.
Bát a ca đầy tham vọng, không thể từ bỏ ngôi báu. Bát a ca là một người cha cưng chiều con. Bát a ca đã có bốn người đàn bà, một trong bốn người còn là chị của nàng. Đó là những thực tế mà Nhược Hi vô phương thay đổi, lấy chàng coi như chắc chắn một điều là nàng sẽ không vui vẻ. Nếu nàng không vui vẻ, chàng và nàng làm gì còn hạnh phúc?
Nàng không thể cười cho qua chuyện như Nhược Lan. Bát a ca rất ít khi lại chỗ Nhược Lan, mai sau mâu thuẫn giữa hai chị em là khó tránh. Chưa hết, chẳng nghĩ cũng biết còn sự xung đột giữa vợ lớn vợ nhỏ. Nếu lại xảy ra việc tương tự hôm trước, Nhược Hi khó lòng nhún nhường tiếp được, chỉ khác bây giờ nàng còn chiêu bài là người của Càn Thanh cung, chứ một mai vào phủ Bát Bối lặc, nàng là lẽ, mụ kia là cả, vừa qua cửa là phải cúi lạy dâng trà, kế đến phân chia rõ ràng ngôi thứ, mụ ta cứ việc ngồi nói, nàng bắt buộc đứng mà nghe.
Chành choẹ đôi ba lần, Bát a ca còn có thể bênh vực nàng, nhưng khi mâu thuẫn như cơm bữa, chắc gì chàng không khó chịu? Chắc gì không thắc mắc vì sao người khác biết sống vui vẻ, còn nàng thì luôn dằn dỗi hậm hực? Ở triều đình chàng đã đủ bươu đầu mẻ trán, đâu muốn về đến nhà lại phải đối mặt với trận chiến tranh thứ hai. Huống hồ, chỗ dựa của nàng chẳng qua chỉ là một chút lòng yêu của chàng, còn Minh Tuệ có cả một gia tộc chống lưng, chàng cần cô ta trên con đường đi đến ngai vàng. Làm sao Bát a ca thực sự đứng hẳn về phía nàng được?
Nàng uất ức, chàng không xoa dịu nổi, tháng rộng ngày dài còn gì vui? Chút tình cảm ít ỏi giữa hai người rồi sẽ hao mòn đi trong những sự việc tầm thường vụn vặt. Nếu nàng bất chấp sống chết gá nghĩa với chàng, thì cũng chỉ cầu mong chút hạnh phúc ngắn ngủi, nhưng nàng không trông thấy niềm hạnh phúc ấy, chỉ thấy tình cảm bợt bạt phôi phai trong hiện thực cuộc đời.
Giả sử ngày mai chàng rơi đầu, chắc nàng sẽ không do dự mà lao ngay tới, để sự bùng cháy trong khoảnh khắc trở thành vĩnh hằng. Nhưng trước mắt còn mấy ngàn ngày, e rằng ngọn lửa trong tim hai người sẽ cùng lụi tàn, rồi cùng tắt ngóm cả thôi.
Giữa Anna Karenina và Vronsky đâu phải không có lửa tình hừng hực, nhưng khi va chạm với thực tế, khi tình yêu của người đàn ông bị mài cho mòn xơ ra, khi Vronsky quay lại là có thể trở về với xã hội thượng lưu, thì Anna chỉ còn nước lựa chọn là nằm vắt mình trên đường ray chờ chết.
Trời ạ! Sao lý trí thế! Sao tỉnh táo thế! Sao đủ sức phân tích rạch ròi tình cảm của mình thế này! Nàng những tưởng mình đã thành Nhược Hi, hoá ra vẫn là Tiểu Văn ngày nào. Bất giác, nàng cười rú lên, tiếng cười chưa dứt, đã dần biến ra tiếng nấc nghẹn ngào.
oOo
Trận tuyết đầu mùa rơi ròng rã mấy ngày liền, sáng sớm nay trời mới quang đãng lại. Không hiểu vì sao, Nhược Hi cảm thấy năm nay rét hơn hẳn mọi năm, mặc đủ áo đơn áo kép vẫn không ấm lên được. Đứng trước mặt Bát a ca, duyệt qua những lời sắp nói, nàng cảm thấy hơi lạnh từ tim lan cả xuống đầu ngón tay.
Nhược Hi quấn chặt áo khoác, người run lẩy bẩy, năm lần bảy lượt muốn lên tiếng, song lại im lặng. Bát a ca chăm chú ngắm cành tùng trĩu nặng vì chất đầy những tuyết, vẻ mặt bình thản. Nhược Hi cắn cắn môi, tự nhủ không trùng trình được nữa, đã quyết định rồi thì đừng để dở dang người ta ra.
Nhìn nét mặt trông nghiêng của chàng, nàng da diết hỏi:
- Lần cuối cùng, anh có chấp nhận yêu cầu của em không?
Bát a ca lặng lẽ nhìn nàng, mắt gờn gợn đau đớn, lại như pha lẫn oán hờn. Nhược Hi không dám nhìn chàng nữa, cúi đầu nhắm mắt:
- Cho em biết câu trả lờ