XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342672

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2672 lượt.

tường! Nô tỳ cử động bất tiện, không thể dâng trà cho hai vị, mong hai vị lượng thứ.
Thập tam a ca ngồi phịch xuống chiếc ghế gần đấy, ngả mình ra lưng tựa, cười bảo:
- Kể ngọn ngành vở kịch vừa nãy thì chúng ta lượng thứ.
Nhược Hi xót lòng, mắt lại rơm rớm lệ, vội quay đi lau. Thập tam a ca thở dài:
- Thôi được, thôi được, ta không hỏi nữa.
Nhược Hi ngoảnh lại cười chua chát. Thập tam a ca im lặng chốc lát, rồi nghiêm trang nói:
- Nếu Thập tứ đệ gây khó dễ cho cô, cô cứ nói ra. Chưa chừng ta sẽ giúp hoá giải được đấy!
Nhược Hi gắng lên tinh thần, mỉm cười cảm kích:
- Không có gì ghê gớm đâu, chỉ là cãi cọ qua loa thôi. Anh cũng biết tôi với Thập tứ a ca từ nhỏ đã đấu khẩu suốt, một thời gian nữa sẽ ổn cả mà.
Thập tam a ca nhún vai:
- Không muốn nói thì ta không ép. Nhưng nếu gặp điều khó xử, đừng chịu đựng một mình. Có thể ta không trực tiếp thu xếp được, song góp ý, bàn cách thì chẳng đến nỗi nào đâu.
Nhược Hi gật đầu. Thập tam a ca nghiêng đầu tủm tỉm:
- Nhược bằng vẫn không xong, thì cứ mách anh rể cô. Thập tứ đệ ngang bướng thật, nhưng rất biết nghe lời Bát ca đấy!
Nhược Hi thót tim. Không dám để lộ ra mặt, nàng liếc nhanh Tứ a ca, thấy sắc diện chàng vẫn như thường, bèn cười lấp:
- Chỉ sợ bị kẻ xấu đi mách trước, chứ tôi thì miễn thôi – Không muốn câu chuyện thêm dây dưa, nàng bèn nói lảng – Cảm ơn anh ghé thăm, cả vụ hôm trước nữa, cũng cảm ơn luôn.
Thập tam a ca nhách miệng, không đáp. Tứ a ca hỏi:
- Chân lành lại chưa?
Nhược Hi cúi mình:
- Thái y nói bị thương vào gân cốt, nhưng không nghiêm trọng gì, chỉ cần tĩnh dưỡng thêm một thời gian là được.
Nghe xong, Tứ a ca bảo Thập tam:
- Về đi!
Thập tam gật đầu đứng lên. Sực nhớ ra một việc, Nhược Hi vội gọi gã lại. Hai a ca cùng dừng bước, yên lặng đợi nghe. Nhược Hi lúng túng cau mày, nhất thời không biết bắt đầu từ đâu, lại thêm sự có mặt của Tứ a ca, nàng thấy càng khó mở lời. Tứ a ca nheo mắt nhìn nàng, buông thõng:
- Ta về trước vậy!
Chàng nhấc chân đi, Thập tam a ca vội giữ lại, ngoái đầu bảo Nhược Hi:
- Ta không giấu Tứ ca việc gì bao giờ cả, cô cứ nói thẳng ra.
Thấy tình hình ấy, Nhược Hi những muốn trì hoãn, nhưng giờ không nói thì không được nữa, đành cười xoà:
- Tôi muốn hỏi anh một việc – Nàng đưa tay mời gã ngồi, rồi mỉm cười mời đến Tứ a ca – Không phải là ngại vương gia, chỉ hiềm chưa biết bắt đầu từ đâu nên hơi lưỡng lự.
Hai người yên vị, cùng đưa mắt nhìn nàng. Nhược Hi nhằn nhằn khoé miệng, nói với Thập tam:
- Đợt vừa rồi theo Hoàng thượng ra biên tái, tôi có gặp Mẫn Mẫn cách cách.
Thập tam hơi ngẩn người, chân mày nhíu lại. Tứ a ca quay sang quan sát gã, tủm tỉm cười.
Nhược Hi nhìn hai đầu mày châu vào nhau của Thập tam, lòng thất vọng hẳn đi, nhưng vẫn gắng gượng tiếp:
- Đối với Mẫn Mẫn, anh… Ơ!
Nhược Hi còn đang nói, Thập tam đã đứng phắt dậy. Tứ a ca mím miệng cười, nhìn hết người nọ đến người kia. Thập tam giục toáy:
- Đi đi!
Rồi quay gót. Vẫn ngồi nguyên trên ghế, Tứ a ca vươn tay kéo gã lại:
- Chuyện còn dang dở, sao đã vội đi?
Thập tam tỏ vẻ lo ngại, nhìn từ Nhược Hi sang Tứ a ca, nhăn nhó nói:
- Hai người xem! Vật đổi sao dời thật nhanh quá, mới một chốc mà đã đến lượt tôi lên sân khấu rồi?
Gã gục gặc ngồi trở lại ghế. Nhược Hi bưng miệng cười. Thì ra cũng có việc khiến cái tay ngang ngược này phải lẩn tránh. Thập tam a ca uể oải ưỡn mình ra lưng tựa:
- Hỏi đi! Các vị giằng kéo không buông tha tôi, rốt cuộc chỉ có mỗi chuyện ấy thôi.
Nhược Hi ngưng cười, giọng bùi ngùi:
- Tâm tư của Mẫn Mẫn, chẳng nói chắc anh cũng hiểu. Thế anh thì sao?
Thập tam hỏi:
- Mẫn Mẫn tâm sự với cô?
Nhược Hi gật đầu. Thập tam a ca ngơ ngẩn một lúc, trân trối nhìn cuốn sách trên bàn:
- Ngoài đồng cỏ thiếu gì đàn ông tử tế. Mẫn Mẫn chẳng nên lãng phí tình cảm vì ta.
Mọi người cùng rơi vào im lặng. Thực ra Nhược Hi cũng đã đoán trước được rồi. Mẫn Mẫn tuy tốt, nhưng chưa chắc là người Thập tam a ca cần. Đoán thì đoán, song cứ nhớ đến khuôn mặt rạng rỡ dưới trời sao thảo nguyên, nghĩ từ nay về sau cô phải chấp nhận một thực tế là cả quận chúa cao sang cũng không thể đạt được mọi điều mong muốn, lại tưởng tượng ra nét tươi tắn có thể mai một phôi pha, Nhược Hi vẫn buồn rầu vô hạn. Cầm lòng không đậu, nàng cố vớt vát:
- Mẫn Mẫn cách cách là người rất tốt…
Thập tam a ca ngắt lời:
- Cô vốn hiểu biết, cớ sao viện dẫn những lời hồ đồ như vậy? Dẫu là tiên trên trời mà không hợp ý ta, thì cũng có gì để nói chứ?
Nhược Hi khẽ thở dài, lẩm bẩm:
- Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.
Thập tam a ca đứng bật dậy, sải bước đi:
- Về thôi.
Tứ a ca theo sau, Nhược Hi vội vàng cúi tiễn. Ra tới bên ngoài, Tứ a ca ngoảnh lại khép cửa cho nàng, dặn thêm:
- Bệnh tuy không nặng, nhưng tự mình cũng nên cẩn thận, vào gân vào cốt là dễ di căn lắm đó.
Nhược Hi định ngẩng lên đáp tạ, thì cửa đã đóng kín rồi.
oOo
Chân Nhược Hi chưa lành, ngày cuối cùng của năm Khang Hy thứ bốn mươi tám đã tới.
Nàng ngả người trê