Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342671
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2671 lượt.
biết xử chàng thế nào được.
- Sao ngồi bệt ra thế này? – Thập tam a ca rảo chân chạy về, vừa xốc Nhược Hi dậy vừa thắc mắc nhìn anh trai gã, nhưng chàng còn bận cho hai thái giám khiêng cáng bình thân.
Thái giám đỡ Nhược Hi lên ngồi thật chắc chắn. Thập tam bảo họ đưa nàng về xong thì mau đi mời thái y, lại dặn nàng phải chịu khó tĩnh dưỡng.
Nhược Hi lén liếc Tứ a ca. Chàng đang thờ ơ nhìn Thập tam và bọn thái giám cuống quýt, không hề lưu ý đến nàng. Lúc các thái giám nhấc cáng xếp lên, đi qua hai a ca, Nhược Hi nhằm lúc Tứ a ca không phòng bị, liền ném bộp cục tuyết đã vê vào vạt áo chàng. Thực ra nàng muốn ném vào mặt chàng cơ, nhưng chưa gan hùm mật gấu tới mức đó. Dẫu sao ném trúng chàng, lòng nàng cũng nguôi tức hẳn.
Thập tam a ca “Ớ” một tiếng, rồi phá lên cười. Nhược Hi không nén được ngoái đầu lé mắt nhìn. Thập tam đang ngó tuyết trên áo anh gã mà cười sằng sặc. Tứ a ca cũng thoáng cười, nhìn thẳng vào ánh mắt dáo dác của Nhược Hi. Nàng chột dạ, vội quay mặt đi.
Cơn tức đã tiêu tan, bấy giờ mới cảm thấy chỗ đau ở chân, trái tim lại càng đau hơn. Từ nay về sau không còn dây dướng gì nữa… Hồi ở thảo nguyên, nàng đã từng soạn sẵn câu nói này, nhưng vì chút hi vọng vớt vát, nàng chẳng bao giờ tưởng đến cớ sự thành hiện thực. Nàng cho rằng mình không cố chấp nữa, mình chịu đựng được cái gượng gạo trong cảnh chồng chung với chị, bèn diêm dúa để quyến rũ Bát a ca, mong ràng buộc được trái tim chàng. Nhưng cuối cùng vẫn chỉ thế thôi, chàng không hề vì nàng mà dừng bước.
Chân bị thương, đi lại bất tiện, mọi việc Nhược Hi đều phải nhờ cậy Ngọc Đàn. Ngày nào Ngọc Đàn cũng đốt lò sưởi, dọn thức ăn đồ dùng đâu ra đấy cho Nhược Hi xong, mới tất bật đi làm việc của mình.
Nhược Hi, chân đau thì ít, lòng buồn thì nhiều, đâm nản chẳng màng nhúc nhích, hễ ngồi yên được là cứ ngồi cả ngày, đăm đăm trông làn khói lờ lững trên lò hoặc nhìn chằm chằm vào trang sách rất lâu mà không lật. Thảng hoặc muốn luyện viết, nàng lại đi mải miết mài mực, đến khi tỉnh ra thì thấy đã đầy ắp một nghiên, nhưng không còn lòng dạ nào cầm bút nữa.
Ngọc Đàn kể, Bát a ca bị cảm lạnh không thể lên triều. Nhược Hi đang ăn, nghe tin mà buốt ruột, cơm canh trong miệng bỗng cứng như quặng sắt, khó bề nuốt trôi, đành buông đũa bát xuống. Thì ra lòng dẫu có kiếm sắc, vẫn không thể cắt đứt tơ tình.
Chàng cảm lạnh, là do hôm ấy hay hôm khác? Vì ở lâu ngoài tuyết ư? Có nặng không?
Dù tự nhắc nhở rằng từ nay việc của chàng không còn dính dáng đến nàng nữa, nhưng hễ lơ là kiểm soát, nàng lại thấy tâm trí hướng về phía chàng rồi.
- Vẫn còn biết đau à? Thế này liệu có giúp cô hình dung nỗi đau của người khác không? Được cho để bị giằng mất, thà đừng bao giờ được cho lại hơn. Nay thay lòng đổi dạ, ban đầu sao nhận lời? Cô đang đùa bỡn ai đấy? Tàn nhẫn thế à, hay là đỏng đảnh? – Gã vặn mạnh tay Nhược Hi, khiến nàng càng đau nhói.
Nhược Hi nện vào cánh tay gã, la lối:
- Bỏ ra! Nghe chưa? Tôi bảo anh bỏ ra! Anh là cái thá gì? Quyền gì mà thò mũi vào việc của tôi?
Thập tứ a ca hừ một tiếng:
- Ta là cái thá gì à? Hôm nay chúng ta phải nói chuyện cho cặn kẽ. Nếu cô giải thích xuôi tai thì tính tiếp, còn nếu cô ấm ớ nhập nhằng, ta sẽ khiến cô mở mắt ra, để xem ta có quyền thò mũi vào việc của cô không.
Xét đến cùng Thập tứ a ca vẫn thuộc hàng chủ nhân, Nhược Hi chẳng qua chỉ là phận nô tỳ. Song vốn dĩ đã đứt gan đứt ruột, mấy hôm nay đều phải gắng gượng che giấu tâm tư, bây giờ vừa giận vừa đau, nàng không nín nhịn nổi nữa, bèn đấm Thập tứ túi bụi, nước mắt giàn giụa, khóc váng lên:
- Buông tay, buông tay ra!
Hai người đang giằng co, chợt có tiếng gọi:
- Thập tứ đệ!
Mắt mờ lệ, Nhược Hi trông lên. Thập tam a ca đang đứng nơi cửa, phía sau là Tứ a ca. Người trước lộ vẻ sửng sốt, người sau vẫn lãnh đạm như thường, lẳng lặng nhìn Thập tứ a ca.
Thập tam cười hỏi:
- Các người đang diễn kịch gì đấy? Hình như chúng ta đến không đúng lúc thì phải.
Thập tứ a ca hơi lỏng tay, nhưng vẫn ghìm rất chặt, Nhược Hi giật ra không được. Thập tứ lạnh lùng nhìn Thập tam, Thập tam cười hì hì nhìn trả, mắt liếc rất nhanh bàn tay đang nắm Nhược Hi, rồi lại nhìn lên mặt cậu em với vẻ thân thiện.
Tứ a ca thong thả bước vào, điềm tĩnh bảo:
- Bọn ta vừa từ chỗ ngạch nương lại đây. Ngạch nương đang nhớ em đấy, nếu rảnh rỗi thì sang vấn an người đi.
Thập tứ a ca vụt siết chặt tay, rồi buông Nhược Hi. Nàng liền rụt tay về xoa nắn. Thập tứ cúi lưng, hạ thấp đầu xuống sát đầu nàng, cười bảo:
- Mấy hôm nữa, có thời gian ta lại vào thăm.
Nói đoạn, không buồn đếm xỉa đến vẻ tức giận và choáng váng của Nhược Hi, gã mỉm cười bái chào hai anh, quay mình thủng thỉnh đi ra.
Nhược Hi đưa tay áo lên mặt quệt qua quýt, lúng túng nhìn Thập tam a ca. Thấy nàng vịn thành sập định trở dậy làm lễ, Thập tam bèn nói:
- Chân đau, miễn đi!
Nhược Hi nhân đà, ngồi lại trên sập cúi mình về phía Tứ a ca thỉnh an:
- Tứ vương gia cát tường! Thập tam a ca cát