Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342933

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2933 lượt.

i, em muốn anh thẳng thắn cho em biết: “bằng lòng” hay “không bằng lòng”.
- Nhược Hi! Tại sao cứ dồn ép ta? Cả hai việc có thể cùng thực hiện mà, tại sao cứ bắt ta phải lựa chọn?
- Em chỉ hỏi anh, bằng lòng hay không bằng lòng?

- Không bằng lòng chứ gì?

Nhược Hi cười buồn, tôi đã tận lực cứu vãn, nhưng anh lại cứ khăng khăng với quyết định của mình. Trù trừ chốc lát, nàng nhìn thẳng vào đôi mắt lẫn lộn cả căm giận và đau thương kia:
- Phải cẩn thận đề phòng Tứ a ca!
Nét căm giận trong mắt chàng tan biến, thay vào đó là sự thắc mắc. Nhược Hi ngẫm nghĩ, lại tiếp:
- Ô Tư Đạo, Long Khoa Đa, Niên Canh Nghiêu, Điền Kính Văn và Lý Vệ cũng vậy, anh đều phải cảnh giác.
Thân tín của Ung Chính, Nhược Hi chỉ biết có bấy nhiêu, chẳng rõ đúng hay sai, hi vọng mấy bộ phim truyền hình nàng từng xem không bơm thổi bịa đặt. Nàng cúi mặt hít một hơi sâu, dằn từng chữ:
- Từ nay trở đi, chúng ta không còn dây dướng gì nữa!
Nói đoạn nàng quay mình bỏ chạy. Bát a ca não nùng gọi với theo:
- Nhược Hi!
Nhược Hi dừng lại, nhìn thẳng ra phía trước:
- Nô tỳ là kẻ tham sống sợ chết, không đáng níu kéo đâu!
Nói xong, nàng chạy thục mạng.
Từ nay về sau, chúng ta là hai người xa lạ. Vì sao anh không thể hứa với em? Vì sao phải tranh quyền đoạt vị? Nếu em không giữ được tính mạng cho anh, thì lấy anh còn có nghĩa gì? Con đường trước mặt âm u tăm tối, em chịu tủi phận cũng để làm chi? Em biết anh sẽ không bằng lòng, nhưng vẫn lừa mị bản thân đến hỏi thêm lần nữa. Tại sao, tại sao anh lại không bằng lòng chứ?
Nàng lảo đảo chạy, bỗng rủn chân ngã quay ra đất. Lần này bên cạnh chẳng còn ai chìa tay dìu đỡ. Nàng vùi mặt vào tuyết, người lạnh buốt, trái tim càng lạnh hơn. Muốn bò dậy mà chân đau nhói, nàng cứ nằm sấp đấy, chẳng buồn dậy xem bị thương chỗ nào. Trái tim tràn đắng cay, người dán vào băng giá, mặt úp trên tuyết lạnh, thân thể bất động, còn tâm trí lại miên man hình ảnh chàng với áo khoác lông chồn đen và chiếc nón trúc vành rộng. Giữa màn tuyết mênh mang, chàng dạo bước thong thả bên nàng… Cảnh tượng rõ ràng như mới hôm qua, mà nay hai người đã nghìn trùng xa cách.
- Ai đây? Sao lại nằm im trong tuyết thế này?
Giọng Thập tam a ca.
Nhược Hi đắng lòng, không buồn cục cựa.
Thập tam a ca đưa tay vực nàng dậy, lộ vẻ kinh hãi, vội vàng phủi tuyết trên mặt trên đầu nàng:
- Nhược Hi, sao thế? Ngã đau à?
Gã đỡ nàng đứng lên, rồi cúi đầu tỉ mỉ xem xét khắp trên dưới.
Tứ a ca đứng cạnh đấy, cũng ra chiều kinh ngạc. Nhược Hi không buồn để tâm đến thái độ của họ, chỉ bảo nhỏ Thập tam:
- Đưa tôi về đi.
- Cô bước nổi không? – Thập tam hỏi.
Nhược Hi lắc lắc đầu, bây giờ chân đứng còn đau, chắc chắn không đi được nữa. Thập tam a ca ngẫm nghĩ, liếc nhanh Tứ a ca, đoạn hạ thấp mình xuống:
- Để ta cõng vậy.
Nhược Hi không lưỡng lự, gật đầu bám lấy lưng gã, định trèo lên. Tứ a ca liền sải bước tới, đưa tay giữ nàng rồi bảo Thập tam:
- Em về gọi người lấy cáng xếp ra đây khiêng cô ấy. Ai đời hoàng tử đi cõng cung nữ! Để người ta trông thấy lại chuốc thêm phiền nhiễu không cần thiết. Dẫu bị thương, thì cũng chẳng gấp rút gì nửa khắc một giờ.
Thập tam a ca nghe vậy, vội đứng thẳng lên:
- Cuống quá hoá quẩn, không suy nghĩ thấu đáo.
Gã vừa nói vừa hấp tấp chạy đi.
Nhược Hi phải ghì vào tay Tứ a ca mới đứng vững được bằng một chân, đầu óc tê liệt, tựa hồ nghĩ quá nhiều, mà lại như chưa hề nghĩ ngợi gì cả. Thì ra vẫn bấn loạn khổ sở, có tỉnh táo phân tích cũng không thể xoa dịu được nỗi đau. Tứ a ca đứng bên nàng, hoàn toàn im lặng.
Nhược Hi đương xót xa sầu thảm, chợt nghe chàng nói:
- Nếu cô thật sự muốn giày vò bản thân, thì tốt nhất đóng cửa lại mà thực hiện. Đừng phô diễn trước mặt thiên hạ thế này, vừa mất tự nhiên, vừa có thể bị người ta ngăn cản, phải giải thích lằng nhằng.
Đầu óc Nhược Hi như đông cứng cả, mất một lúc mới từ từ hiểu ra ngụ ý của Tứ a ca. Vừa rồi lòng dạ tái tê, bây giờ thì đùng đùng nổi giận, nàng bèn rẩy mạnh chàng ra. Tứ a ca không buông, tay vẫn đỡ dưới cánh tay nàng. Nàng trừng mắt nhìn chàng, chàng nhìn trả, không hề dao động, lại thản nhiên hỏi:
- Cô muốn ngồi xuống tuyết hả?
Nói rồi lỏng tay. Một chân Nhược Hi đã yếu, một chân lại hơi tê, không có chỗ vịn, nên chao người ngã phệt ra tuyết.
Nàng trừng trừng nhìn Tứ a ca. Thật không thể tin được, xưa nay chưa một ai đối xử thế này với nàng. Chàng nhìn xuống hờ hững. Nhược Hi phát cáu, vơ bừa một nắm tuyết vung tay ném. Tứ a ca né đầu tránh. Nhược Hi bèn vê hẳn một quả cầu quăng ra. Tứ a ca lạng mình sang chỗ khác, cũng tránh được luôn.
Nàng hầm hầm ngồi dưới đất, chàng ngắm nghía với vẻ chế giễu, giọng tưng tửng:
- Tự mình thì đi nằm lì trong tuyết, bây giờ chẳng qua người ta cho ngồi thôi, sao lại không chịu được?
Nhược Hi tức lộn ruột, hằm hằm nhìn chàng. Tứ a ca nhếch mép bảo:
- Trông cái bộ dạng này, còn mong ai tiếc ngọc thương hương kia chứ?
Nhược Hi vẫn cầm nắm tuyết trong tay, hiểu rằng ném nữa cũng vô ích, lòng ấm ức vô cùng, chưa


Old school Swatch Watches