Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134759
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/759 lượt.
vụ mang thực đơn đến, J và Đổng Vân ngồi bên ngòai đối diện nhau cùng đưa tay ra đón, trong nháy mắt cả hai người đã cầm lấy thực đơn cùng hướng đối phương qua loa mỉm cười, sau đó lại sít sao nắm chặt thực đơn không chịu buông ra.
”Ách…” Tinh Tuệ vội vàng nói với người phục vụ, “Phiền anh cho chúng tôi một tờ thực đơn nữa.”
Người phục vụ lập tức làm theo, xoay người lại cầm thêm một tờ thực đơn đi ra, nhưng hai người đó vẫn gắt gao níu hai góc của tờ thực đơn cũ, không ai nhường ai.
Cuối cùng Cao Nguyên phải đá Đổng Vân một cái, Đổng Vân mới không tình nguyện buông tay, cầm lấy tờ thực đơn khác do người phục vụ đưa đến. Sau đó, J và Đổng Vân đều cúi đầu xuống nghiêm túc gọi món.
Cao Nguyên thấy điện thoại di động trong túi rung lên từng hồi, lấy ra xem, dĩ nhiên là tin nhắn của Đường Tinh Tuệ:
”Nói Đổng Vân đừng có xen vô, J là cuồng gọi thức ăn đó !”
Anh nhíu mày, trả lời: “Đổng Vân cũng là người không bao giờ giao quyền gọi thức ăn cho người khác!”
”Vậy anh hãy nghĩ cách đi.” Cô còn lập tức nói.
”Nghĩ như thế nào? !”
”Tôi mặc kệ!”
Cao Nguyên thở dài, người này luôn đưa ra cho anh những vấn đề khó khăn. Trước khi nghĩ ra cách gì để ngăn cản được Đổng Vân, Cao Nguyên hướng người phục vụ nói: “Salade trái cây.”
”Salade trái cây toàn là xòai, ăn rất nóng và đau nhức ” J lập tức ngăn cản anh, “Hay là đổi salade rau củ đi.”
Lúc Đổng Vân há mồm dự định phản bác, Cao Nguyên lại đá Đổng Vân một cái, Đổng Vân nghiêng mắt trừng Cao Nguyên, anh chỉ có thể làm như không nhìn thấy.
”Thăn bò hầm tiêu xanh.” J gọi.
” Chẳng lẽ còn chưa đủ sao, gọi toàn tiêu xanh không vậy? ” Đổng Vân cũng không kém, “Đổi bò sốt tiêu đen đi, ăn ngon lắm.”
J kinh ngạc nhìn Đổng Vân, như muốn phát tác, Tinh Tuệ tỉnh như không ho khan một tiếng, J đành phải câm miệng.
Sau đó J và Đổng Vân lại đại chiến gọi thức ăn, Cao Nguyên không ngừng đá chân, Tinh Tuệ không ngừng ho khan, đến khi sắp gọi xong món ăn, J và Đổng Vân cuối cùng không thể nhịn được nữa, đồng thanh kêu to:
”Đừng đá!”
”Đừng ho khan!”
Cao Nguyên và Đường Tinh Tuệ lập tức ngồi thẳng lại trên ghế, im lặng, làm bộ nhìn sang chỗ khác.
Ngoại trừ lúc gọi thức ăn được xem như là có chút sóng gió, cả buổi tối diễn ra thật vui vẻ. Cao Nguyên liên tục kín đáo quan sát Đường Tinh Tuệ. Nếu không phải biết rõ đêm hôm đó chính mình đã nói điều gì thì anh thật sự muốn dùng máy quay ngược thời gian để trở lại quá khứ xem lại những gì đã xảy ra.
”Đúng rồi ” không biết xuất phát từ mục đích gì, J đột nhiên hỏi Tinh Tuệ, “Cô và vị bác sĩ trẻ gần đây tiến triển như thế nào?”
Đổng Vân quay đầu nhìn Cao Nguyên, nhướng mày, ý muốn biết người mà J đề cập.
”Là Phùng Giai Thành…” Cao Nguyên không tình nguyện đáp.
Đổng Vân chợt nhớ ra gật gật đầu.
Cao Nguyên quay đầu, phát hiện Tinh Tuệ đang nhìn anh. Cả buổi tối, cô đều biểu hiện rất tự nhiên, chỉ có cái nhìn này, giống như sợ bị lộ tẩy chuyện gì.
”Chỉ là… bạn bè thôi.” Cô chép miệng.
”Giống như cô và Cao Nguyên?” vẻ mặt J rất tự nhiên.
”A…” trong mắt Tinh Tuệ toát ra một chút hoảng hốt, “Đương nhiên… Tựa như tôi và Cao Nguyên.”
J quay đầu nhìn Cao Nguyên, giống như cười mà như không, rất muốn đòi đánh.
Cao Nguyên bình tĩnh khép hờ mắt, dùng đũa gắp một đũa bò sốt tiêu đen đưa vào miệng.
”Đừng cự tuyệt bất cứ cơ hội nào nha, Tinh Tuệ, ” vì trong bàn Đổng Vân là lớn tuổi nhất, nên lúc theo chân bọn họ nói, luôn dùng một giọng rất giống ”Đại ca”: ”Cô vừa trẻ tuổi, vừa xinh đẹp, lại thông minh như vậy, nhớ phải tạo cho mình cơ hội cũng là cho người khác cơ hội nữa!”
Đường Tinh Tuệ há mồm muốn nói gì đó nhưng lời nói vừa ra đến miệng, quyết định lại bỏ qua. Cuối cùng, cô không nhìn Cao Nguyên, mà chỉ nhìn Đổng Vân nhún vai cười cười.
Cơm nước xong, Đổng Vân đề xuất đi uống rượu, J thật cao hứng đáp ứng, Cao Nguyên cùng Tinh Tuệ lại trầm mặc.
Cao Nguyên quyết định không thể ngồi chờ chết, vì vậy kéo tay Đường Tinh Tuệ, quay sang Đổng Vân và J nói: “Tôi có chút việc với cô ấy, hai người đi đi.”
Nói xong, anh cũng không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của người khác, dắt tay cô đi về hướng bãi đậu xe.
Lúc nhét cô vào trong xe việt dã của mình, anh thuận miệng hỏi: “Em lái xe sao?”
”Ừ…” Đường Tinh Tuệ dường như chưa hết kinh ngạc nên chỉ gật đầu.
”A, ” anh ngồi vào ghế lái, buộc dây an toàn, “Vậy để ngày mai lại đến lấy đi.”
Anh tăng tốc độ nhanh hơn vận tốc cho phép trên đường, cho xe hướng về phía nhà mình.
Cả thành phố như chìm dưới ánh đèn vàng, anh chợt nhớ hơn nửa năm trước, cũng là con đường này trở về nhà anh, lần đầu tiên bọn họ đã lên giường với nhau. Phải chăng cũng bắt đầu từ đêm đó anh rơi vào trầm luân, dần dần không thể nào khống chế được chính mình?
Đúng vậy, ngay lúc chia tay đi du học, anh mới phát hiện mình thích cô. Ngay trong hôn lễ của cô, anh mới phát hiện mình yêu cô. Vậy thì thích hay yêu nào có ý nghĩa gì? Bởi anh không vì những điều đó mà thay đổi chính mình. Anh cũng đã từng thích người khác, cũng đã từng yêu người khá