Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134744

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/744 lượt.

nhỏm.
”Lại đây…” Anh vỗ vỗ đầu cô. Cô chần chờ một chút, dựa vào người anh.
Anh để cô dựa trên vai mình, thở dài, nhìn đèn đường trên đỉnh đầu, nói: “Đường Tinh Tuệ, anh phải làm gì để giúp em vượt qua đây?”
Tối hôm đó, trên giường bọn họ thay đổi đủ các kiểu dáng còn kịch liệt hơn… so với lần đầu tiên trong dĩ vãng.
Đường Tinh Tuệ liên tục trầm mặc thở gấp, chỉ khi ngẫu nhiên nhịn không được mới phát ra một chút rên rỉ. Cô đột nhiên trở nên lớn mật ngồi lên, làm anh đang trên người cô phải bật dậy. Cô bổ nhào vào trên người anh, dùng sức ấn lấy bờ vai anh. Cô thậm chí cắn cánh tay anh, hút vết hôn trên cổ anh.
Cuối cùng, khi anh cảm thấy « tên đã lắp vào cung », cô đột nhiên dùng một giọng gợi cảm làm anh muốn điên đảo: “Cao Nguyên… anh có thể không cần phải yêu em được không?”
Anh không để ý đến cô, chỉ cắn vào môi cô, gầm nhẹ vọt ra.



Rối
”Nếu như có người nói yêu cậu, cậu lại không dám nghĩ đến, cũng không dám thương anh ấy, nhưng cậu vẫn muốn cùng anh ấy duy trì quan hệ, như vậy có phải rất quá đáng không?”
Tinh Tuệ viết rồi xóa, xóa rồi viết những lời này trên màn hình điện thoại di động… cuối cùng, cô điều chỉnh tư thế ngồi một chút, hít sâu một hơi, bắt đầu tìm kiếm người gửi.
Hắc! Thật sự là rất buồn cười, khi nào người ta mới suy đi nghĩ lại trước khi nói, rồi lại không biết nên nói với ai?
Đầu tiên cô định gửi cho J, nhưng suy tính nửa ngày, lại xóa bỏ J mà đổi thành Tương Dao.
Nếu thời tiết ẩm ướt lạnh lẽo như thế này, mà được nằm trong chăn ấm, không bị ai quấy rầy, ôm một cuốn sách, đọc cả buổi chiều, thì không còn gì bằng, cô sẽ thấy thích nó vô cùng. Nhưng nếu cũng thời tiết như vậy mà ngồi trước một bàn làm việc lộn xộn tòan những dự án thiết kế và bản thảo tranh vẽ quảng cáo thì thật tốn không biết bao nhiêu là tế bào thần kinh, đã vậy sâu trong nội tâm, mọi thứ cứ mê man, mông lung như một ma trận… ôi, bầu trời ảm đạm kia, thật làm cho cô chán ghét biết bao nhiêu!
Phải chăng có đôi khi con người cảm thấy mình như trưởng thành hơn hoàn toàn là do… ý thức được trách nhiệm của mình, dù là không muốn nhưng lại không thể không thực hiện?
Vì vậy, Tinh Tuệ qua loa ổn định tinh thần, cố gắng tập trung vùi đầu vào công việc, tựa hồ chỉ có như vậy, cô mới có thể cảm thấy bình an trong chốc lát.
Sau khi tan tầm, Tinh Tuệ lại lưỡng lự một hồi mới xuất phát đi đến nhà hàng đã hẹn với Tương Dao. Đây là nhà hàng cô và Tương Dao thường hay hẹn nhau đến ăn, dù chỉ là một nhà hàng trung bình, phục vụ không tốt lắm, trù nghệ cũng chỉ tàm tạm nhưng… vì ngay cả khi giờ cao điểm hay bất kỳ lúc nào thì nơi này luôn có thể tìm được một bàn gần cửa sổ, yên tĩnh dùng bữa tối.
Lúc đi vào nhà hàng đã thấy Tương Dao ngồi chờ, đang gọi điện thoại, thấy cô đến, liền qua loa kết thúc cuộc gọi, vẫy tay mĩm cười với cô. Tinh Tuệ thở dài, chạnh lòng nghĩ trên đời này, có bao nhiêu người bị vận mệnh trêu đùa?
”Cậu biết không, ” sau khi gọi xong món ăn, Tinh Tuệ nói, “Mặc dù khi phát hiện mình không ‘Cô đơn’ thì cảm giác rất tốt, nhưng mình hy vọng là… những người thân trong gia đình và bạn bè cũng được bình an… giống như cuộc sống trước đây của mình vậy.”
”…” Tương Dao vươn tay, vỗ vỗ tay của cô, không rõ rốt cuộc là an ủi hay là cảm kích.
”Có chuyện gì xảy ra với cuộc sống hôn nhân của cậu và Vương Trí Vỹ vậy?”
Tương Dao không trả lời cô, ngược lại nói: “Chuyện cũ của mình quá dài, của cậu tương đối ngắn, cũng khá dễ giải quyết, tụi mình nói về vấn đề dễ trước đi, được không?”
Tinh Tuệ tay chống cằm, cuối cùng gượng cười nói: “Được rồi, vấn đề của mình tương đối ngắn, tin nhắn hồi chiều nay đã có thể bao quát toàn bộ.”
”Như vậy…” Tương Dao một tay chống cằm, giống như đang ngồi trong giảng đường đại học, vẻ mặt thành thật nghe cô tâm sự, “Người đàn ông đó như thế nào?”
Tinh Tuệ trầm mặc một hồi, cuối cùng lấy hết can đảm nói: “… Là Cao Nguyên.”
Tương Dao cũng chưa từng gặp qua Cao Nguyên, nhưng nhiều năm như vậy, nghe qua tên của anh không dưới mấy mươi lần, đương nhiên biết rõ hai người bọn họ là bạn bè thân thiết, cho nên không khỏi kinh ngạc há to miệng.
”Rất kỳ quái đúng không?” Cô có điểm chột dạ.
Tương Dao lại lắc đầu: “Có gì kỳ quái đâu… nếu như hai người đều độc thân.”
”…” Cô nghĩ, có lẽ đây là điều duy nhất đáng mừng.
”Anh ta là người thế nào?” Tương Dao lập lại câu hỏi khi nãy.
Tinh Tuệ lúc này mới giữ vững tinh thần nghiêm túc suy nghĩ vấn đề.
Đúng vậy, Cao Nguyên… cuối cùng là người đàn ông như thế nào?
”Anh ấy…” Tinh Tuệ suy tư, trong đầu hiện ra bộ dạng của Cao Nguyên, “Anh ấy không chỉ được xem là anh tuấn, mà là rất rất… đẹp trai. Anh ấy không thường vận động, cũng không thích ăn món gì cụ thể, vóc người cũng rất tốt, chỗ nào cần xương thì thì có xương, chỗ nào cần thịt thì có thịt.”
”Vì sao mà khi cậu nói vậy, mình lại có một cảm giác rất ‘Nhục dục’?” Tương Dao bật cười.
Tinh Tuệ ngẩn người, nhớ lại những điều mình vừa nói, không khỏi có chút xấu hổ … có lẽ bở


Teya Salat