Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134762

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/762 lượt.

i vì “Nghiệt duyên” này là do “Nhục dục” mà thành…
“Sorry, ” Tương Dao vội vàng xua xua tay “Coi như mình chưa nói gì cả, cậu tiếp tục đi.”
”…” Tinh Tuệ cảm thấy xấu hổ, nhưng vẫn kiên trì nói tiếp, “Ừ… Anh ấy rất thông minh, rất có đầu óc kinh tế … cậu biết đó anh ấy là người phụ trách mua bán ngoại hối của ngân hàng mà. Ai như mình trong tháng chỉ có mấy khoản nợ phải trả mà còn loay hoay không biết làm sao…”
”…”
”Anh ấy rất biết nấu ăn, nhưng sẽ không ủi quần áo; thích chơi game, nhưng không trầm mê; anh ấy thích uống rượu nhưng rất chán ghét say rượu lái xe; anh ấy rất nhiều bạn gái nhưng cuối cùng không phải là anh ngại người ta chưa đủ tốt, mà là người ta ngại anh ấy không đủ quan tâm đến họ.”
”…”
”Cuối cùng, cá tính của anh ấy là…” Nói đến đây, cô dừng một chút, giống như là bất chợt không biết nên dùng từ gì cho chính xác, “Lớn mật, cường thế, thích mạo hiểm, thích gì nói nấy, nhưng có đôi khi lại có điểm… tự khép kín, không thích tâm sự với người khác.”
”Nghe hay vô cùng…” Tương Dao vò đầu bứt tai suy nghĩ một chút, mới được ra kết luận, “Một người mâu thuẫn nhưng lại rất hấp dẫn.”
Tinh Tuệ nhếch miệng, tiếp tục nói: “Anh ấy kỳ thật rất có duyên với phụ nữ, trước kia mình nghĩ rằng trong tình cảm anh ấy không quá nghiêm túc… nhưng hiện tại nhìn lại, mình vẫn cảm thấy như vậy, bởi vì anh ấy chưa bao giờ thay đổi bản thân vì bất kỳ ai hoặc bất kỳ chuyện gì … anh ấy chỉ làm chuyện gì mà anh ấy muốn làm.”
”A…” Tương Dao nhướn mày, “Người này đối với hôn nhân mà nói, cũng không quá hay.”
”Nhưng mình cảm thấy anh ấy là người tốt, ” Tinh Tuệ bất đắc dĩ nói, “Mình không biết cậu có hiểu ý mình hay không, là vì… mình và anh ấy biết nhau nhiều năm như vậy, mình quen thấy anh ấy như vậy và dường như anh ấy cũng quen thấy mình như vậy. Mình biết rõ anh ấy là người như thế nào, thiên tính của anh ấy ra sao… phóng đãng, yêu tự do. Nhưng nếu như mình yêu anh ấy, mình nhất định không hy vọng có thể ràng buộc anh ấy bởi bất kỳ chuyện gì, dù có thể ở một góc độ nào đó tình yêu và hôn nhân luôn làm cho người ta có cảm giác bị ràng buộc. Anh ấy không giống với mình, mình là người cam tâm tình nguyện chịu trói buộc, nhưng anh ấy lại không phải như vậy … hoặc ít ra là do mình cảm nhận như thế. Mình có thể tưởng tượng tương lai của anh ấy như thế nào, nhưng không cách nào tưởng tượng được nếu chúng mình ở bên nhau thì tương lai sẽ như thế nào?”
Sau khi thao thao bất tuyệt nói những lời gần như tự bạch này, Tinh Tuệ chợt phát hiện, Cao Nguyên trong cảm nhận của cô là một người như vậy… Cô chưa từng dùng nhiều từ ngữ như thế để nói về anh, phân tích anh. Cho tới nay, trong sâu thẳm trái tim cô, anh tựa như một người bạn thân, người luôn bên cạnh cô, cùng cô vượt qua những tháng năm đau khổ cũng như hạnh phúc, chẳng biết bắt đầu từ khi nào, cũng chẳng biết lúc nào sẽ kết thúc… mà giờ khắc này, cô biết rõ… là cô cần anh.
Vì vậy, cô mới ích kỷ không muốn buông tay, nhưng cũng không muốn anh yêu cô…
Anh nói đúng, cô cứ như vậy, muốn làm gì thì làm, không phải là ỷ vào tình yêu của anh thì ỷ vào điều gì? Vì vậy cuối cùng, cô không thể nào tránh khỏi làm anh tổn thương.
Nghĩ tới đây, lòng cô rối như tơ vò. Cô không có quyền làm như vậy, cô không có quyền lợi dụng tình cảm của anh để thỏa mãn chính mình, ngược lại lại làm anh đau!
”Vậy vì sao cậu không thể tiếp nhận anh ấy?” Tương Dao ngồi ở đối diện cô, trên mặt không tỏ ra vẻ miệt thị, cũng không hâm mộ, phảng phất những gì Tương Dao vừa nói giống như người ta đang ôn lại chuyện xưa.
Tinh Tuệ mắt khép hờ, lộ ra một nụ cười khổ: “Mình? … Bởi vì vết thương của mình vẫn chưa khép lại, mình sợ đau thêm một lần nữa. Cho nên, mới ích kỷ rồi tự lừa dối mình cứ bám lấy anh ấy để trị thương.”
Tinh Tuệ cũng bị cuốn hút theo những câu hỏi đầy lý trí của Tương Dao, hay đây thật sự là cô ở một góc độ khác, cũng ích kỷ, cũng cảm tính mà điều này hòan tòan không giống như cô đã từng nghĩ về mình.
”Vậy mình đặt vấn đề thế này nhé, ” Tương Dao nói thêm, “Nếu như lúc này cậu chuẩn bị tốt để có thể tiếp nhận một người mới, cậu có thương anh ấy không?”
Tinh Tuệ đầu tiên là gật gật đầu, sau đó lại lắc đầu… cuối cùng mới thở dài: “Không biết, thật ra thì ngay cả mình cũng không biết khi nào thì mình sẳn sàng…”
”Giả bộ như cậu đã chuẩn bị xong, sau đó suy nghĩ thật cẩn thận vấn đề này.”
Cô kinh ngạc: “Chuyện này cũng có thể giả bộ được sao?”
Tương Dao khẽ mỉm cười, không chút sợ hãi nói: “Tinh Tuệ, nếu như cậu muốn trở thành một người nào đó, việc đầu tiên phải làm là hóa trang mình thành người đó.”
Về đến nhà, mở đèn lên, nhìn phòng khách yên tĩnh không ngoài dự đoán, Tinh Tuệ vô thức trong lòng thở dài.
Cô bây giờ không thể nào vui … giống như cô vẫn luôn nhắc nhở mình, nhẫn nại là đức tính đáng quí nhất của con người. Jacob từng có lần cảm khái nói cho cô biết: con người từ nhỏ đã cô đơn vì vậy không cần phải sợ cũng không nên cự tuyệt bất kỳ điều gì.
Vì vậy cô quyết định thử tiếp nhận lời thuyết pháp của J.
Tắm rửa xong


Snack's 1967