Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134754
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/754 lượt.
c, mà những tình yêu hay cảm xúc đó chưa từng làm thay đổi cuộc sống của anh.
Anh chưa bao giờ là một người đàn ông vì tình yêu có thể làm tất cả… từ trước đến nay đều như vậy.
Nhưng có đôi khi, anh nhìn vào mắt Đường Tinh Tuệ, anh phát hiện mình lại nguyện ý vì cô làm rất nhiều chuyện… nhiều đến nỗi ngay cả chính anh cũng không nhớ hết.
Ngay trước mặt cô, anh như mất đi ranh giới cuối cùng.
”Em nghĩ cứ giả vờ làm như không có chuyện gì xảy ra sao?” Anh chợt nghe giọng mình cất lên.
Người bên cạnh không nói gì, qua một hồi lâu, mới nhẹ nhàng thở dài. Đang khi anh cho rằng cô muốn tiếp tục trầm mặc, cô lại mở miệng nói:
”Con khỉ… Có đôi khi tôi rất hâm mộ anh.”
”?”
”Bởi vì anh có can đảm đi yêu một người.”
”Vì sao lại không?” Anh nhìn cô, gương mặt nhìn nghiêng mang theo vẻ nhàn nhạt bất đắc dĩ.
Cô lại trầm mặc, sau đó, cô vươn tay, nhẹ nhàng cầm lấy tay anh đang để trên cần điều khiển, nói:
”Tôi không biết tôi có yêu anh không? cũng không biết như vậy có phải là yêu anh hay không?… thậm chí, tôi cũng không biết muốn yêu một người phải như thế nào nữa?”
“…”
”Tôi đã tự lừa dối mình là vì…tôi không biết phải làm sao để đối diện với anh.”
”…”
”Đúng vậy, nếu anh bỏ tôi đi, tôi sẽ rất khó chịu, nhưng thôi không biết như vậy có phải là yêu hay không?…hay chỉ là do tôi đã quen ỷ lại vào anh? Yêu, bao hàm nhiều lắm, trước kia tôi không hiểu, bây giờ tôi hiểu rằng, yêu một người không chỉ là ngoài miệng nói mình yêu người đó, hôn môi, làm tình, hoặc là cùng nhau tiêu phí thời gian… những điều đó đều rất đơn giản, chỉ đơn thuần là bản năng của con người.”
”…” Anh vẫn trầm mặc lắng nghe, giống như đây là việc làm duy nhất lúc này của mình.
”Yêu một người là phải hiểu trên vai mình có bao nhiêu trách nhiệm là muốn tiếp nhận người đó, bảo vệ người đó, khích lệ người đó… nhưng quan trọng nhất là, yêu người đó bằng mọi giá, bằng cả trái tim, bắt mình phải luôn yêu người đó, mà không thể yêu một người nào khác, dù là người đó làm mình tổn thương thế nào đi nữa thì mình cũng muốn làm tất cả vì người đó.”
”…”
”Nhưng tôi…” Nói đến đây, cô nghẹn ngào, “tôi quá mệt mỏi, vết thương của tôi quá sâu, không biết còn có thể mở lòng đi yêu một người nào khác nữa hay không?… Tôi rất sợ mình phụ anh, làm anh bị thương, tôi hoàn toàn không muốn như vậy … chuyện tôi không muốn làm nhất chính là làm tổn thương anh… nhưng dù tôi có sợ như thế nào thì cuối cùng tôi vẫn làm anh tổn thương.”
”…”
”Cao Nguyên, anh hiểu không?” Cô nhìn anh, trong mắt tràn đầy áy náy.
Cao Nguyên giảm tốc độ thấp hơn tốc độ cho phép, quẹo khúc quanh, rẽ vào một con đường nhỏ, tấp vào lề đường, dừng lại.
Anh bắt mình bình tĩnh lại, đem cần số chuyển sang point mort (điểm dừng), kéo thắng tay. Sau đó bọn họ yên lặng ngồi trong xe, chỉ thấy bên ngoài, dưới ánh đèn đường hai cái bóng ngẫu nhiên lắc lư, gió thổi vài lá cây ngô đồng tung bay ở cửa kiếng trước xe.
”Nếu như anh nói là anh hiểu…” Không biết qua bao lâu, Cao Nguyên đột nhiên mở miệng, “thì là anh nói dối em.”
”…” Trên mặt cô lộ ra vẻ nhàn nhạt cười khổ.
”Nhưng nếu như anh nói là anh không hiểu… thì kỳ thật cũng không đúng.” Anh cũng cười khổ.
Anh nắm bàn tay cô vừa rồi để lên tay anh, ngón tay của cô rất dài, mảnh mai, lại mềm mại. Anh dưới đáy lòng thở dài, nói: “Có lẽ cũng là bởi vì em thường làm anh có cảm giác mơ hồ, lúc hiểu lúc không, cho nên anh mới như vậy…”
Anh muốn nói tiếp “yêu em”, nhưng lời nói đến bên miệng, bỗng nói không nên lời.
Dựa theo « lý luận về người yêu » mà cô vừa mới nói, anh dường như không được xem là yêu cô. Bởi vì anh không muốn nghĩ nhiều như vậy, chỉ cảm thấy cô đối với anh là không có giới hạn, không hề giống như những kinh nghiệm tình yêu của anh trong dĩ vãng, anh thích được ở bên cô và anh muốn được ở bên cô.
”Nhưng Đường Tinh Tuệ này, ” anh nói, “Nếu như anh không nghĩ đến những trách nhiệm mà em nói và mọi giá mà em đề cập đến thì anh không được xem là yêu em sao? Hoặc đứng ở một góc độ khác, cho dù anh nghĩ thông suốt trách nhiệm và mọi giá phải trả nhưng đến lúc thật sự có chuyện, anh sẽ vẫn như trước đây, nghĩ đến và làm cho em, vậy thì không được sao?”
”…”
”Cho nên kỳ thật, điều quan trọng nhất để yêu một người là yêu bằng chính tính cách của mình.” Anh cảm thấy bàn tay cô nằm trong tay anh bắt đầu xuất mồ hôi, vì vậy anh càng nắm chặt hơn, “Anh là người như thế nào? Anh sẽ không làm tổn thương em. Em có muốn tin tưởng anh không? Em hãy cho mình cơ hội để phán đoán. Nhưng nếu như em muốn thu mình lại, thì làm sao có thể biết được?”
”Cao Nguyên, ” nước mắt của cô đã đảo quanh trong hốc mắt, “Anh đừng ép em được không?”
Anh muốn nói “không được!”. Trong vấn đề tình cảm này, cô đã sớm biến thành nếu không ép đến đường cùn thì sẽ không nghiêm túc đối mặt !
Nhưng khi nhìn thấy nước trong mắt cô… anh lại không thể không đầu hàng.
” Được rồi…” Anh nhìn cô, một tay nắm tay cô, một tay khác tay bất đắc dĩ giúp cô đem tóc rơi tứ tán kẹp ra sau tai.
Cô như thở phào nhẹ