Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134742
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/742 lượt.
ản lòng. Quân địch nghe tin cũng khiếp sợ trước ý chí sắt đá của ông.
Lý Cương đã viết một bài thơ tựa đề “Trâu ốm”. Thơ rằng: Canh lê ngàn mẫu thực ngàn sương, Lực tận cân bì thùy phúc thương? Đãn đắc chúng sinh giai đắc bão. Bất tử doanh bệnh ngọa tàn dương. Đại ý là ” Con trâu chăm chỉ cày hàng nghìn mẫu ruộng. Chủ nhân được mùa thóc đầy kho. Nhưng chỉ cần dân được no đủ, dù mệt đến chết trâu cũng cam lòng” . Thật ra tác giả đã dùng lối ví von êể nói lên hoài bão của mình.
Hiện nay, người ta dùng câu thành ngữ “Tinh bì lực tận” để ví người mệt đến không còn chút hơi sức nào.
Hiểu lầm
Cao Nguyên giơ đôi đũa, mở trừng hai mắt, thở phào nhẹ nhõm, sau đó tiếp tục gắp miếng sườn xào chua ngọt, nói: “Sau này, em nói chuyện có thể đừng thở mạnh được không? thật dọa chết người…”
”Như vậy…” Tinh Tuệ cũng mở trừng hai mắt, “Anh đồng ý?”
Cao Nguyên để đũa xuống, nuốt miếng thịt trong miệng xuống, nghiêm túc nghĩ một chút rồi nói: “Ừ. Anh đồng ý.”
”Không thể có quan hệ thể xác nha.” Cô nhắc nhở.
”…”
*********
Bầu trời xanh không một gợn mây, Tinh Tuệ ngẩng đầu luyến tiếc nhìn những phiến lá xanh biếc như muốn thu tất cả vào tầm mắt. Gió nhẹ nhàng thổi, vuốt ve làn da làm cô nổi cả gai ốc. Cô giật giật chân, muốn đi, nhưng không thể nào bước được. Bả vai, cổ, lỗ tai đều rất nhột, cô cười rộ lên, nghĩ thầm nhất định là chỉ có con chó nhỏ màu trắng lông xù đang liếm cô… tiếp tục… và tiếp tục…
Tinh Tuệ ưm một tiếng, sau đó khẽ mở mắt ra. Trời đã sáng, phần lớn ánh sáng bị ngăn ngoài tấm chắn cửa sổ, nhưng vẫn còn một vài tia sáng chiếu vào, làm cô cảm thấy hơi chói mắt.
Di… Thật sự có chó đang liếm cô mà !
Tinh Tuệ xoay người, đối diện là đôi mắt thật đẹp của Cao Nguyên.
”Tại sao lại là anh?…” Cô bật thốt ra. Không phải là con chó nhỏ màu trắng lông xù sao?…
”Nếu không thì em cho là ai?” ánh mắt Cao Nguyên thoáng chốc trở nên giận dữ.
”Chó, ” cô vội vã giải thích, “Em tưởng là con chó…”
Anh nheo mắt lại nhìn cô, giống như muốn đọc được suy nghĩ thật giả trong mắt cô. Cô cũng nhìn anh, biết rõ bây giờ không thể chớp mắt, hoặc dời tầm nhìn chỗ khác, bởi Cao Nguyên là Chúa ghen không biết sẽ biến cô thành cái gì…
”Được rồi, tạm thời tin tưởng em.” Cuối cùng, Chúa cũng đưa ra kết luận.
”…” Cô thở phào nhẹ nhõm, “Bây giờ mấy giờ rồi?”
”Chắc là chín giờ rưỡi rồi.”
”Ah…” Tinh Tuệ trầm ngâm một chút, sau đó nhảy dựng lên, “Cái gì? Đã chín giờ rưỡi sao? !”
Cô muốn ngồi dậy nhưng phát hiện toàn thân chua xót, đau đớn không chịu được, tứ chi vô lực, giống như là vừa bị một người hung hăng đánh cho một trận.
”Em làm gì?” cánh tay Cao Nguyên còn để ngang trên eo cô.
”Đi làm chứ làm gì?…” Cô giương mắt nhìn.
”Nhưng mà thưa Đường Tinh Tuệ tiểu thư, hôm nay hình như là thứ bảy.”
”Ách…” Cô mở trừng hai mắt, sau đó ngã xuống giường, kéo căng chăn mền, “Vậy cho em nằm thêm chút nữa.”
Cô nhắm mắt lại, “Chó” sau lưng hình như vẫn còn liếm cô.
”Cao Nguyên, anh để em yên một chút được không, em van anh…” Lời cầu xin thật khổ não.
”Em ngủ ?…” Giọng anh hàm hồ chôn sau gáy cô.
”Anh làm vậy sao em ngủ được…” Cô oán giận, sau đó, dường như chợt nhớ tới điều gì, xoay người lại nhìn vào mắt anh, “Hơn nữa, bắt đầu từ hôm nay, chúng ta không thể có quan hệ thể xác nữa!”
”Anh không có nha, ” anh vẻ mặt vô tội, ” ‘Tên kia’ của anh hôm nay cực kỳ thành thật.”
”…” Cô nhìn anh, nói từng chữ từng câu, “Em không chỉ nói « quan hệ thể xác » thôi, mà bao gồm cả « tiếp xúc thể xác » luôn.”
Cao Nguyên nhíu mày: “Vậy cũng quá hà khắc đi !”
Tinh Tuệ suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng đầu hàng: “Được rồi, như vậy cũng quá hà khắc … nhưng anh không được chọc em.”
”A?” Anh nheo mắt, “Nếu anh chọc em thì sao?”
”… Không như thế nào hết, ” ở trước mặt anh, cô không cần phải che dấu điều gì, “Chỉ là em lập tức sẽ muốn anh. Anh cũng biết thân thể của em không có biện pháp chống lại anh.”
Cao Nguyên cười rộ lên, cười rất vui vẻ hài lòng, mãn nguyện.
”Nhưng em không muốn như vậy, ” cô nói tiếp, “Bởi vì em muốn biết, ngoại trừ thể xác, có phải em còn có những bộ phận nào khác không muốn tách rời khỏi anh hay không?… đó mới là lý do quyết định chúng ta có nên tiếp tục nữa hay chấm dứt.”
Khuôn mặt Cao Nguyên không còn cười nữa, nhưng khóe miệng vẫn mơ hồ mỉm cười. Anh đưa tay thoải mái nhéo nhéo mũi cô: “Tốt, nghe lời em.”
Thứ bảy đó, bọn họ ngủ đến ba giờ chiều mới rời giường. Tinh Tuệ hỏi Cao Nguyên nghĩ xem buổi tối đi nơi nào ăn cơm tối, anh lại nhún vai nói không biết.
”Bây giờ không phải là anh đang muốn theo đuổi em sao? ” cô trừng to mắt, “Vì sao anh lại tỏ ra xa cách với em, anh không phải theo lệnh em mà làm sao? !”
”Anh chưa từng nói muốn theo đuổi em, ” Cao Nguyên đến ngồi trên ghế sofa, mở ti vi, bắt đầu chơi game, “Anh muốn em thấy rõ thực chất anh là một người như thế nào, muốn em suy nghĩ kỹ anh là như vậy thì em có muốn ở bên cạnh anh hay không ? Đúng vậy, anh có