Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134737

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/737 lượt.

uống, giống như khi Cao Nguyên nói yêu cô, nhưng sâu trong nội tâm, cô luôn sợ hãi và nghi ngờ tình yêu này.
”Lui tới?” Cao Nguyên nhìn ánh mắt của cô, không một cái chớp mắt.
”… Chính xác.” Cô lúng túng gật đầu. Suy nghĩ một chút, lại bổ sung: “Em nói là bình thường lui tới.”
”?”
”Chính là… không có quan hệ thể xác, tất cả bắt đầu lại từ đầu.”






Phiên ngoại 1
“Đi đi.” Phùng Giai Thụy cong miệng nói những lời này khi vừa qua khỏi sinh nhật 30 tuổi của mình.
”Cậu có thể đừng làm nũng được không…” Cao Nguyên lộ vẻ mặt chán ghét nhìn Phùng Giai Thụy, trên cánh tay nổi cả da gà.
”Đi đi, đi đi.” Người này từ đầu đến cuối đều nhất quyết không tha.
”Không đi!” Cao Nguyên hơi nổi nóng.
”Đã nói là không đi.” phương pháp tốt nhất đối phó với kẹo cao su chính là càng phải kẹo cao su hơn.
”Cậu thật là một người chẳng có gì thú vị!” Phùng Giai Thụy bắt đầu oán hận, “Không bao giờ chủ động làm quen bạn mới, toàn đi ăn những quán quen thuộc, gọi những món ăn giống nhau,… tại sao có thể có người boring nhưng lại rất mâu thuẫn như vậy… thích mạo hiểm nhưng lại không muốn thử qua cái gì mới!”
”Xin hỏi lão huynh, cậu là ngày đầu tiên biết tôi sao?” Cao Nguyên giật giật khóe miệng, tiếp tục chuyên tâm lái xe.
”Được rồi…” Phùng Giai Thụy cũng giật giật khóe miệng, “Vậy tôi nói chuyện với Đổng Vân, cậu không được xen vô câu nào nhe.”
Thì ra băng ghế sau có một người ngồi, lúc này đang ngước đầu miệng mở rộng, dùng tiếng ngáy đều đều để trả lời Phùng Giai Thụy.
”Sách…” cả Cao Nguyên và Phùng Giai Thụy đều lộ vẻ chán ghét.
”Cậu nói xem, chúng ta mang theo Đổng Vân đến nhà anh họ của cậu có làm phiền anh ấy quá không?” Phùng Giai Thụy lại hỏi.
”Dù sao dẫn cậu đi cũng giống như quấy rầy rồi, mang thêm Đổng Vân cũng vậy thôi.” Cao Nguyên nhún vai.
”…” Phùng Giai Thụy mắt trợn trắng.
”Nhưng người anh họ này và tôi chưa từng gặp nhau.”
”Anh ấy đang nghỉ vacation ở đâu?”
”Ở đảo.”
”Là ‘Long Island’ hay là ‘Mahattan’?”
”Thì không phải ‘đảo Staten’ thì sẽ là ‘Mahattan’ chứ còn ở đâu nữa.”
”Ở New York này cậu không còn người thân thích hay bạn bè nào khác sao?”
Phùng Giai Thụy vô tình hỏi câu này nhưng lại làm cho Cao Nguyên không khỏi sững sờ: “Có, có…à không có.”
Phùng Giai Thụy quay đầu hoài nghi nhìn anh: “Cuối cùng vẫn là không có ai à?”
Cao Nguyên không tự chủ sờ sờ mũi: “Muốn tìm thì tìm ra thôi, ai mà chẳng có một hai người quen biết tại New York này !…”
”Có quan hệ qua lại dù xa thì cũng đỡ hơn là người anh họ gần mà cậu chưa gặp lần nào đi !”
”A… Ừ.” Giờ khắc này, trong đầu anh hiện ra hình ảnh của một người.
Nhắc lại mới biết, đã bao lâu rồi anh không nghĩ đến cô? … Đại khái là bắt đầu từ khi bọn họ dần dần ít liên lạc với nhau.
Lần trước, lúc chat webcam hay nói chuyện điện thoại với Đường Tinh Tuệ cũng đã cách đây hơn nửa năm. Khi đó Yuriko bỗng nhiên ra đi, anh đang thất tình. Hai tuần liền bọn họ liên tục gọi điện thoại cho nhau, nhưng về sau do cả hai đều bị cuốn vào vòng xoáy của xã hội như phải tìm việc làm sau khi tốt nghiệp và những nhu cầu mưu sinh khác mà dần dần họ không còn liên lạc với nhau nữa.






Phiên ngoại 2.
Thế nhưng sáng hôm sau, Cao Nguyên vẫn bị Phùng Giai Thụy và Đổng Vân ép đi báo danh tham gia cuộc thi chạy marathon của New York.
“Sao tôi lại có cảm giác là các cậu cố ý …” Từ nơi báo danh đi ra, Cao Nguyên nheo mắt lại nhìn hai vị sư huynh, “Các cậu không phải đã sớm lên kế hoạch kỹ càng muốn tới chạy cái gì, à chạy marathon, phải không?”
“Hiếm khi đến được New York, đương nhiên muốn tìm cái gì để giải trí.” Phùng Giai Thụy cười nói.
Cao Nguyên hai tay xỏ túi, trừng mắt liếc Phùng Giai Thụy một cái: “Tôi nói trước nhe, báo danh là báo danh, đến lúc đó tôi tám chín phần mười sẽ không đi.”
Nhìn những người vội vã trên đường, muôn hình muôn vẻ, Cao Nguyên không thể không nghĩ rằng : có phải Đường Tinh Tuệ bây giờ cũng trở thành một « người New York » điển hình rồi không? Cô học về thiết kế thời trang, cần phải càng ngày càng mode hơn so với trước kia chứ nhỉ ? Có khi nào, bây giờ cô đang mặc một bộ đồ cổ quái nhưng cũng được xem là trang phục rất có cá tính và đeo nữ trang thật buồn cười, ngẩng đầu ưỡn ngực đi ở trên đường cái không?
Nghĩ tới đây, anh không khỏi cảm thấy buồn cười. Đổng Vân kỳ quái nhìn anh một cái, anh vội vã thu lại nụ cười đang nở trên môi.
Điện thoại di động rung một cái, nhắc nhở có tin nhắn, anh lật đật mở ra xem, quả nhiên là Đường Tinh Tuệ …
“Rất tốt a. Còn anh?”
Cao Nguyên thật không biết nói gì, đây không phải câu ví dụ điển hình lúc mới học tiếng Anh sao?
How do you do
I’ m fine. And you?
Anh nhịn không được liếc mắt, tiếp tục gửi: “Vẫn bình thường. Em đang rất bận sao?”
Cô rất nhanh trả lời: “Đừng vội, hôm qua mới vừa từ chức. Cho nên…”
Cao Nguyên hơi giật mình, biết cuộc sống độc thân bên ngoài không thể so với lúc ở