Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134732

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/732 lượt.

g?”
Đối mặt với vấn đề khó giải quyết này, Cao Nguyên chỉ cười khổ: “Vì sao lại hỏi tôi như vậy, tôi không phải là em, làm sao có thể giúp em quyết định?”
“Cũng là…”
Anh nhìn trên màn hình xuất hiện nhiều lần “Đường Tinh Tuệ đang đánh chữ…”, nhưng không lời nào xuất hiện. Nên anh nghĩ, cô nhất định đang rất do dự, bất kể là hôn nhân, hay cuộc sống, thậm chí … chỉ là cùng anh tán gẫu về những vấn đề này, đều làm cho cô lâm vào tình thế khó xử.
“Tinh Tuệ,” vì vậy anh nói, “Con đường là do chính em đi, không có ai có thể giúp em. Tôi vẫn luôn nhớ em là một cô gái thông minh và quyết đoán, em nên biết, bất kỳ lựa chọn nào trong cuộc sống của em, em cũng phải không được hối hận. Bản chất của cuộc sống chính là không ngừng nhìn về phía trước.”
Anh thoáng tựa lưng vào ghế ngồi. Anh và cô chưa từng tán gẫu về những vấn đề nội tâm sâu xa như vậy. Anh khẽ nhíu mày nhìn trên màn hình, cái đầu nhỏ của cô lắc lư, dù là rất nhỏ nhưng cô giống như…một Đường Tinh Tuệ « sinh long hoạt hổ » trong ký ức anh… một Đường Tinh Tuệ sẽ không bị bất cứ chuyện gì đánh ngã.
“Dù sao cũng cám ơn anh đã nói với tôi nhiều như vậy. Tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ !”
Anh chần chờ thật lâu mới nói với cô: “Bạn bè nhiều năm như vậy, khách sáo làm gì.”
Cô gửi cho anh một biểu tượng yahoo đỏ ửng, khuôn mặt tươi cười.
Bọn họ hàn huyên từ xế chiều đến chạng vạng cho đến khi Đường Tinh Tuệ nói cô muốn đi làm cơm chờ Kỷ Dần Hạo về ăn chung, họ mới ngừng chat.
Lúc đi ra khỏi coffee bar, sắc trời đã tối. Anh hai tay chen vào túi, cúi đầu đi dọc theo con đường để trở về quán cà phê cũ nơi chia tay với Đổng Vân và Phùng Giai Thụy. Mùa thu New York, cảnh sắc rất đẹp, nhưng cũng rét lạnh, Cao Nguyên cảm giác như gió thu đang xuyên qua quần áo thấm cái lạnh vào tận lồng ngực anh.
Quán cà phê lộ thiên đã vắng tanh, khách bên ngoài đã không còn ai, chỉ còn lại những bàn ghế trống nhưng Đổng Vân và Phùng Giai Thụy vẫn đang ngồi đó chờ anh, chân họ lạnh run phải đạp lên nền đất nhiều lần để vận động…thế mà khi thấy anh bọn họ vẫn không hề một câu oán hận.
Cao Nguyên đứng dưới đèn đường nhìn hai người bạn của mình, cười đến hốc mắt cũng hoen ướt.
Sáng sớm chủ nhật đó, anh họ và chị dâu lái xe đưa ba người bọn họ từ Mahattan đi Verrazano.
Lúc đứng trên cây cầu nổi tiếng Verrazano Narrows để chờ lệnh xuất phát, Cao Nguyên chợt phát hiện mình dường như đang mong đợi tiếng súng xuất phát bởi anh cũng muốn biết bản thân mình sẽ chạy được bao xa.
Đây là trận đấu khó quên nhất từ trước đến nay, bởi lần này đối thủ không phải là ai khác mà là chính bản thân mình. Anh như trong đám người chạy trốn, chạy xuyên qua những phố lớn ngõ nhỏ của một thành phố xa lạ, phảng phất như anh đang tìm kiếm dấu chân, những hàng quán quen thuộc của một người bạn rất thân nơi thành phố mà người ấy đang sống.
Cuối cùng, cuối cùng, anh nằm dài trên bãi cỏ giữa công viên rộng lớn, bất lực nhìn trời, há mồm thở dốc, mệt đến “tinh bì lực tẫn”(*), mới quyết định đuổi ra khỏi đầu mình những suy nghĩ về Đường Tinh Tuệ.
Vài năm sau, vào một buổi tối nọ, lúc Đường Tinh Tuệ uống rượu say, dùng một giọng “chơi xỏ lá” nói với anh: “Tôi mặc kệ, anh phải chịu trách nhiệm…”
“?”
“Khi đó…” Cô say đến nỗi không thể mở mắt nỗi, “Là anh theo tôi nói, đã quyết định thì không được hối hận… Cuộc sống sẽ phải nhìn về phía trước…”
“Chẳng lẽ tôi nói sai sao?” Anh buông tay ra.
“Cũng là bởi vì anh nói như vậy, tôi mới quyết định gả cho Kỷ Dần Hạo !” Cô rống to.
Cao Nguyên miệng mở rộng, hòan toàn không hiểu nổi logic của cô … hay chính xác hơn, đàn ông không bao giờ theo kịp logic của phụ nữ.
“Vậy thì thế nào?” Anh hỏi ngược lại.
“Cho nên hiện tại tôi ly hôn, anh phải chịu trách nhiệm!” Cô ngang ngược đến không thể tưởng tượng nổi.
Cao Nguyên suy nghĩ mấy giây, sau đó không chút sợ hãi đáp: “Được.”
*********
(*) Tinh bì lực tận: Hai chữ “Tinh bì” ở đây là chỉ tinh thần mỏi mệt, còn ” Lực tận” là chỉ sức lực kiệt quệ.
Câu thành ngữ này có xuất xứ từ bài thơ “Trâu ốm” của Lý Cương.
Lý Cương, tự Bá Kim, người Thiều Vũ (tức Phúc Kiến ngày nay), ông là một đại thần của triều đình nhà Tống. Trong thời kỳ vua Tống Huy Tông tại vị, ông thi đỗ tiến sĩ, sau nhậm chức Thái thường thiếu khanh. Khi Cao Tông lên kế vị đã phong ông làm thừa tướng nhưng chỉ được có 70 ngày là bị bãi chức. Lý Cương tính tình cương trực, một lòng một dạ trung thành với triều đình. Năm Tĩnh Khang thứ nhất, phủ Khai Phong bị giặc Kim bao vây. Lý Cương chủ trương chống giặc Kim, kiên quyết phản đối ý kiến của phái đầu hàng.
Khi giặc Kim mở cuộc tấn công, Lý Cương đã đứng trên lầu thành độc chiến, khiến tinh thần binh sĩ càng thêm hăng hái, giặc Kim không thể nào phá được thành buộc phải bỏ chạy. Về sau, do phái đầu hàng thao túng, Lý Cương nhiều lần bị giáng chức. Nhưng ông không hề so đo được mất. Dù khi ở triều đình hay ở quê nhà, ông vẫn thường xuyên trình thư lên nhà vua bàn về việc chống giặc Kim, tuy ý kiến của ông không được vua chấp thuận nhưng ông vẫn không hề n