Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/755 lượt.
nhà, sinh kế thiếu hụt, mà đó đôi khi cũng là sự thiếu hụt cảm giác an toàn.
Lúc anh đang suy nghĩ sẽ an ủi cô như thế nào, cô bỗng gửi tiếp một tin nhắn đến: “Đã lâu không gặp được anh, có thể lên mạng hàn huyên một chút được không?”
Cao Nguyên suy nghĩ một chút, trả lời: “Có thể, nhưng là không thể video, chờ tôi trong chốc lát.”
Anh hỏi người phục vụ địa chỉ gần nhất của một coffee bar có máy tính và mạng wifi, sau đó bất chấp ánh mắt kinh ngạc của Đổng Vân và Phùng Giai Thụy, anh chào tạm biệt: “Tôi làm xong việc này sẽ gọi điện thoại cho các cậu…”
Địa chỉ đó rất dễ tìm, chỉ cần đi qua hai con đường. Lúc anh đi vào vừa đúng lúc có khách vừa dùng xong máy tính, anh vội vã đi đến ngồi xuống, gọi một ly cà phê, nhập vào số tài khoản của mình.
Đường Tinh Tuệ quả nhiên đang online, vì vậy anh gọi vào tên cô, và gõ:
“Vì sao từ chức?”
“Bởi vì boss động tay đông chân với tôi, mà tôi lại không chịu nỗi.”
“Tên đó đáng bị bẻ gãy cổ tay.” Anh trong lòng đầy căm phẫn.
“Hắc!” Cô đánh cho rất nhiều khuôn mặt cười, “Nhưng tôi quên nói cho anh biết, boss của tôi là phụ nữ.”
“…” Anh không còn gì để nói.
“Nhưng cũng tốt, dù sao cuộc sống tôi cũng bị dán đủ nhãn rồi.”
“Dán nhãn?”
Đúng vậy, làm người mới, mặc kệ anh học cái gì, đều phải làm tạp vụ từ dưới lên. Trước đây mấy tháng, công việc của tôi cơ bản rất khổ ha ha mặc đồng phục làm việc với đủ loại y phục có dán nhãn.”
“… vậy mà boss của em còn muốn quấy rối em sao?”
“Đó là ý gì?”
“Em không phải mỗi ngày đều ăn mặc thật xinh đẹp đi tham gia các buổi trình diễn thời trang hoặc là party, mà là mặc đồng phục làm việc có dán nhãn … không phải là nữ công nhân sao? Vì sao mà boss của em còn muốn giở trò với em?”
“… Ý của anh là, bà ấy đối với tôi là tình yêu thật sự?”
Cao Nguyên suy nghĩ một chút: “… Có lẽ đi.”
Nghe được anh nói như vậy, Đường Tinh Tuệ chẳng những không tức giận, ngược lại liên tục đánh cho vài hàng “Ha ha ha ha”, anh đoán cô đang cười rũ bên đầu kia của máy tính.
“Như vậy, bây giờ em đang ở nhà?” Anh lại hỏi.
“Đúng vậy, ở nhà một mình.”
Ngón tay anh do dự trên bàn phím một chút, bỗng cảm thấy xúc động muốn nói cho cô biết, anh đang ở đây, cùng một thành phố với cô, mấy năm qua, bọn họ chưa từng được gần nhau như thế này.
“Còn có một việc này muốn nói với anh.” Tinh Tuệ nói thêm.
“Chuyện gì?”
“Nhưng anh phải bảo đảm không nói cho người khác biết?”
“Ừ. Tôi bảo đảm.” Anh vừa viết chữ vừa cười, cô cũng vẫn giống như trước đây nhẹ dạ cả tin vào người khác.
“Ngày hôm qua, sau khi tôi từ chức, gọi điện thoại cho bạn trai tôi,” cô dừng một chút, “khi tôi chán nản thất vọng về đến nhà, phát hiện ra anh ấy dành cho tôi một bất ngờ!”
Cao Nguyên bỗng cảm thấy một dự cảm thật xấu, nhưng vẫn là kiên trì đón ý nói hùa hỏi: “Ngạc nhiên mừng rỡ cái gì?”
“Anh ấy cầu hôn tôi! ! !” Cô đánh cho ba cái dấu chấm than, để bày tỏ sự phấn khích của mình.
Nhưng trước màn hình, Cao Nguyên lại cười không nổi.
Anh không biết nên nói điều gì. Ngày hôm qua, lúc Phùng Giai Thụy hỏi anh có phải anh còn thích “Cô bé kia” hay không, anh thật sự không trả lời được. Giờ khắc này, anh cũng không cảm giác mình còn thích Đường Tinh Tuệ, nhưng khi nghe cô nói như vậy, trong lòng anh lại cảm thấy rất không thoải mái.
Qua một hồi lâu, anh mới chần chừ đánh cho mấy chữ: “Vậy em đồng ý sao?”
Cô cũng qua một lúc lâu, mới đáp: “Tôi lúc ấy rất xúc động nên đồng ý. Anh biết đấy, tôi còn đang buồn chán vì bị mất việc đang uể oải từ ngòai đi vào, đột nhiên xuất hiện một bó to hoa, một bữa tối với ánh nến lãng mạn, một lời hứa hẹn thâm tình.. Tôi giống như không có lý do gì để cự tuyệt … hơn nữa tôi cũng rất thương anh ấy.”
Đọc những chữ cuối cùng, Cao Nguyên giật giật khóe miệng, nở nụ cười.
Đúng vậy, cần gì phải tự dày vò hỏi mình khi nào mới phát hiện mình thích cô, cần gì phải quan tâm đến khoảng cách địa lý giữa bọn họ, cần gì phải lấy mình so sánh với người khác, cần gì phải làm bộ ra vẻ chẳng hề để ý… Suy cho cùng, người cô yêu căn bản không phải anh, anh nghĩ nhiều hơn nữa thì có ý nghĩa gì?
Nếu như bọn họ yêu nhau thì khoảng cách địa lý hơn nửa địa cầu có ý nghĩa gì đâu?
Cho nên, anh bỗng như nghĩ thông suốt. Nếu đã tương vương có mộng, thần nữ Vô Tâm, thì anh và Đường Tinh Tuệ, tốt nhất hãy làm một cặp bạn bè hay châm chọc những cũng quan tâm lẫn nhau đi!
“Nhưng tôi hôm nay ở nhà một mình, suy nghĩ tỉnh táo lại một chút, cảm thấy giống như… không biết vì sao, trong lòng như thiếu một cảm giác an toàn.” Cô nói.
Cao Nguyên mấp máy miệng, gõ bàn phím: “Có lẽ là em đối với tương lai cảm thấy không an toàn, nhất là ở một quốc gia xa lạ như thế này.”
“Có lẽ anh nói đúng, ” cô nói, “Dù tôi đã ở đây ba năm, nhưng vẫn cảm thấy, nơi này cũng không phải là nơi tôi muốn ở, nơi này không có vật tôi cần tìm.”
“Cho nên có khả năng là, em không phải thiếu lòng tin với bạn trai hay hôn nhân mà là thiếu lòng tin với cuộc sống.”
“Vậy thì, Cao Nguyên, anh nói cho tôi biết, tôi có nên gả hay khôn