Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342891

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2891 lượt.

ại phát hiện đã hơn mười giờ, bên cạnh vị trí sớm không có ai, không biết hắn khi nào thì rời đi.
Bất quá có thể khẳng định hắn là cố ý đi từ sáng sớm, bởi vì hắn biết ban ngày Chỉ Dao thường thường đến gặp nàng.
Nếm qua bữa sáng cùng thuốc mà hộ sĩ đưa tới, nàng vội vàng mang dép chạy xuống lầu,lúc tối hôm qua nàng đã tìm kiếm hoa hồng ở quanh đám cây cối, nửa giờ sau, nàng đã tìm đến tất cả mọi nơi, mà ngay cả bóng dáng của một mảnh cánh hoa hồng đều không thấy.
Khẳng định là buổi sáng người vệ sinh nhìn đến sẽ dọn dẹp sạch sẽ, ai, Kim Chính Vũ lần đầu tiên tặng nàng hoa hồng cứ như vậy bị cái tên Doãn Lạc Hàn đáng giận tới cực điểm kia tùy tay ném xuống .
Cúi đầu đi ra khỏi thang máy tầng sáu, rõ ràng nhìn đến phòng bệnh ngoài cửa đứng lặng một loạt trang phục chỉnh tề phục vụ , nàng liếc mắt một cái liền nhận ra là ngày hôm qua bữa cơm giữa trưa đưa tới được là những người phục vụ trong khách sạn này.
Kim Chính Vũ đến đây, hắn không phải nói hôm nay bề bộn nhiều việc sao?
Nàng vui sướng bước nhanh đi vào phòng bệnh, quả nhiên nhìn đến tiểu tử Kim Chính Vũ kia ngồi ở sô pha thưởng thức bắt tay cầm di động.
“Kim Chính Vũ, sao cậu lại tới đây? Không phải nói hôm nay không rảnh sao?” Nàng vui vẻ đi đến trước mặt hắn, thấy hắn lộ ra vẻ căm tức với nàng, trong lòng căng thẳng, tiểu tử này sẽ là không phát hiện bình cắm hoa hồng không còn .
“Uy, Lăng Mân Huyên, em đã đi đâu ? Tôi chờ em cả nửa ngày rồi.” Kim Chính Vũ lớn tiếng nói xong bất mãn của chính mình, nguyên lai tiểu tử này là không kiên nhẫn để ngồi chờ.
“Tôi tùy tiện đi chung quanh một chút.” Nàng cười tủm tỉm ngồi xuống xô pha ở bên cạnh hắn, quay đầu nhìn đến trên bàn cơm đầy thức ăn“Tôi bụng đã đói, vì vậy, tôi cùng cậu ăn cơm trưa thế nào?”






Tin tức tuyệt hảo
Trên mặt tuấn tú của Kim Chính Vũ lộ ra vẻ tươi cười, nháy mắt tiêu khí, nói thầm rồi thu hồi điện thoại di động.“Lần này tôi sẽ tha thứ cho em, nhưng em phải đáp ứng tôi một việc.”
“Chuyện gì?” Tiểu tử này khi nào thì lại bắt đầu học cách nói điều kiện với nàng.
Hắn vi khởi cằm, trong mắt ánh lên một chút tia sáng kỳ dị,“khi tôi từ Hàn Quốc trở về, em phải làm bạn gái của tôi, theo giúp tôi tham gia các hội tiệc.”
“Không thành vấn đề.” Nàng không chút do dự mà đáp ứng, Kim Chính Vũ ở trong nước không nhiều bạn bè,đại khái là muốn nàng cùng đi tham gia tiệc tùng buôn bán linh tinh gì đấy.
Kim Chính Vũ nhéo khuôn mặt của nàng,“Em đã quên sao? Lạc là anh họ của ta, cha ta là dượng của anh ấy,ông ấy sinh nhật đương nhiên Lạc phải tới tham dự.”
“Nga, là như thế này a.” Nàng bộ dáng giả bộ nhớ tới đến, trên thực tế trong lòng sớm đã mở nhạc mừng thầm, tiện đà làm bộ như thuận miệng vừa hỏi,“vậy chắc hắn muốn đi vài ngày? Hẳn là sẽ không lâu lắm, sinh nhật tiệc tối đại khái chính là một ngày.”
“Nguyên bản hẳn là như vậy.” Hắn nhún nhún vai,chuyển đến ngữ điệu lạnh nhạt ,“Nhưng là tập đoàn Đường Thịnh cùng Với Kim thị chúng tôi có ý hợp tác rất nhiều hạng mục lẫn nhau. Chúng tôi Kim thị ở Hàn Quốc chủ yếu là kinh doanh khách sạn cao cấp, Lạc năm kia đã đầu tư vào khách sạn, hợp đồng sắp đến kỳ , lần này cha tôi đã nghĩ cùng Lạc tiếp tục trao đổi chuyện hợp tác……”
Kim Chính Vũ không hề che giấu, thực sự kể lại, khả năng nàng đã hoàn toàn không có tâm tư để nghe đi , trong đầu óc đều là sự kiện tốt tên Doãn Lạc Hàn kia phải rời khỏi nơi này vài ngày, mỗi ngày làm việc nàng sẽ không bao giờ phải nhìn sắc mặt hắn nữa, có thể tự do thoải mái vài ngày . Còn có Chỉ Dao mỗi lần đều đến nơi đây nói chuyện cùng nàng, trong lòng áy náy cũng sẽ bởi vậy mà được vơi đi.
“…… Cho nên anh ấy lần này khả năng là sẽ đi một tuần ……”lỗ tai của nàng tự động loại bỏ mọi ý nghĩ, cuối cùng bắt được những lời này.
Thấy nàng vẻ mặt trầm tư biểu tình, Kim Chính Vũ tạm dừng một chút, không khỏi hỏi ,“Mân Mân, em đang nghe sao?”
“Ân, tôi đang nghe, cậu cứ tiếp tục nói.” Nàng hoang mang không ngừng , trong lòng sớm mở nhạc vui mừng, một tuần thời gian thật tốt quá, so với nàng dự đoán thời gian còn dài hơn một ít.
“Không có, tôi nói xong rồi.” Hắn vắt hai tay, đôi mắt thâm tình dừng lại trên khuôn mặt của nàng, trong giọng nói có chút tính trẻ con.“Mân Mân , tôi đi hai tuần, em đã nói em sẽ nhớ tôi.em sẽ gửi thư cho tôi, tôi có thời gian rảnh sẽ gọi điện cho em.”
“Tôi nói sẽ liên lạc với cậu, đương nhiên sẽ giữ lời nói.” Nàng miệng đầy đáp ứng,“Nhưng là nơi này tôi không có máy tính, không thể gửi thư , nếu không tôi đến lúc đó sẽ gửi tin nhắn cho cậu……”
“Đương nhiên là có phương tiện để gửi thư.” Hắn trêu tức cười cười, thân thủ chỉ hướng bên bàn trà.
Nàng thế này mới chú ý tới trên bàn trà có một chiếc máy tính bản màu bạc, đi qua thấy, mặt trên rõ ràng chữ macbookpro tiếng Anh, là loại máy tính bản tốt nhất vừa mới ra.
“Đây là cho tôi ?” Nàng chỉ vào chóp mũi của chính mình, không thể tin được hỏi .“Vì cái gì?”
“Tặng đồ cho nữ nhân mình thích còn cần lý do sao?” Hắn từ


XtGem Forum catalog