Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342901
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2901 lượt.
huyện của anh.” Lăng Ngải Phù tức giận nhìn đối phương liếc mắt một cái, oán hận thẳng dậm chân, cô ta vừa mới nhận được điện thoại của người bạn nói là ở quán cà phê nhìn thấy Thiếu Đằng, hơn nữa người ngồi đối diện chính là chị họ của cô ta.cô ta vừa nghe đến tin tức này, lập tức lái xe chạy lại đây, lại vẫn là chậm một bước.
Đáng giận! Đáng giận! Lăng Mân Huyên, không thể tưởng được cô rời khỏi Lăng trạch liền âm thầm câu dẫn Thiếu Đằng, còn giựt giây Thiếu Đằng cùng ta giải trừ hôn ước, cô chờ xem, ta sẽ cho cô nhìn một cái, cho cô biết ta Lăng Ngải Phù cũng không phải là dễ khi dễ .
Ý tưởng thoát khỏi
Chạy ra xa quán cà phê, nàng mới ngừng lại được, Thiếu Đằng vì nàng mà làm những chuyện như vậy,tất cả mọi việc nàng đều ghi tạc trong lòng, cần phải như thế này, miễn cưỡng cùng hắn cùng một chỗ, nàng vô luận là như thế nào cũng không thể làm được, vẫn là chờ về sau có cơ hội sẽ báo đáp hắn.
Nàng dọc theo lối đi bộ bên đường chậm rãi đi về phía trước, nhớ tới Thiếu Đằng đưa ra lời từ hôn, Ngải Phù khẳng định là không thể chấp nhận sự thật này. Mấy năm nay ở tại Lăng trạch, mưa dầm thấm đất, nàng cũng nhìn ra Ngải Phù đối với Thiếu Đằng là tình cảm không có thích hoặc yêu, mà là tham gia sản của Thiếu Đằng.
Đi ở ngã tư đường, bộ dáng tay bó thạch cao vẫn là khiến cho người qua đường liên tiếp chú ý tới, nàng không khỏi cước bộ nhanh hơn, tính tìm một chỗ ít người hơn rồi bắt tắc xi.
Chuyển quá góc đường, một chiếc xe thể thao theo phía sau chạy lại, chậm rãi ngừng lại ởbên cạnh nàng, hé ra kiệt ngạo mặt không kềm chế được tìm hiểu xe .“Mân Huyên –”
Không có nghe đến thanh âm của nàng , Quý Dương xoay qua xem nàng, rất nhanh liền nhìn ra lòng của nàng,“Mân Huyên, em không tin tôi?”
Nàng nhẹ nhàng cắn môi, hãy còn trầm mặc .
Quý Dương lơ đễnh nhún nhún vai, có thâm ý nhìn nàng một cái,“Mân Huyên, cứ việc tôi và em trong lúc đó nhận thức thời gian thực tốt, nhưng theo quan sát của tôi xem ra, em là một người độc lập lại có chủ kiến, không giống như là loại tính cách nhẫn nhục chịu đựng này. Tôi không tin, em tính vẫn gạt Chỉ Dao, lúc nào cũng chịu được áy náy tra tấn……”
Nàng cúi đầu nhìn cánh tay bó thạch cao của nhìn chính mình, Quý Dương nói đúng vậy, nàng cũng tưởng phản kháng, cũng từng thử muốn thoát khỏi cái loại tình phụ bị người ta khinh thường này.
Kết quả sao? Sẽ chỉ làm cho chính mình càng thêm nhận rõ một chuyện, hắn là tổng tài của một tập đoàn tài chính, lại có được tâm tư cùng thủ đoạn sâu không lường được, mà nàng bất quá là người không tiền không thế, mới là sinh viên ra ngoài xã hội, nàng căn bản không phải đối thủ của hắn, phản kháng kết quả chính là làm cho chính mình biến thành chật vật như bây giờ.
Quên đi, nàng mệt mỏi, không nghĩ phản kháng , lại càng không nghĩ lại nghe được hắn lấy chuyện cô nhi viện đến uy hiếp nàng.
Nàng vi liễm hạ đôi mắt, thong thả mở miệng,“Tôi cho rằng nếu này đã muốn là sự thật , hiện tại cũng không có biện pháp, chẳng chờ thời gian còn lại chậm rãi đi qua, dù sao cô nhi viện……”
“Chuyện cô nhi viện em không cần lo lắng, tôi có biện pháp giúp em giải quyết.” âm điệu trong giọng nói của Quý Dương tự tin tràn đầy, ngón tay thanh thản ở tay lái.
“Thực…… Thật vậy chăng?” Nàng lăng lăng hỏi , trong ánh mắt để lộ ra thần thái hy vọng, cùng Quý Dương nói chuyện với nhau nửa ngày, nghe ngữ khí của hắn cùng vẻ mặt không giống như là lừa nàng, hắn là thiệt tình nghĩ cho nàng. Ý thức được chuyện này thật, tế bào toàn thân nàng lập tức đều hưng phấn sinh động lên. Chỉ cần giải quyết chuyện cô nhi viện, ba ba ký khoản nợ kia nàng sẽ nghĩ mọi biện pháp để kiếm tiền.
“Mân Huyên, em là một cô gái tốt, tôi không nghĩ sẽ nhìn em bị hủy ở trong tay Lạc, tiểu tử kia hiện tại bị thù hận che mắt ……”
Quý Dương như là đang hãm ở trong thế giới của chính mình, một bên lái xe một bên lầm bầm lầu bầu cái gì, nàng chỉ nghe đến nửa câu sau, vội vàng hỏi,“Cái gì thù hận? Quý Dương, anh là không phải nghĩ sai rồi, tôi cùng Doãn Lạc Hàn trước kia không biết……”
“Thật có lỗi, tôi nói lỡ lời .” Quý Dương như là trong giây lát thấy mình nói lỡ miệng, trên mặt xẹt qua một chút mất tự nhiên, thanh thanh yết hầu, chuyển nhanh đề tài,”Em hãy chờ tin tức của tôi.”
“Nhưng là, thật sự có thể chứ? Tôi cùng hắn ký hiệp ước kia……” Nàng do dự không chừng, cho dù chuyện cô nhi viện được giải quyết , khoản nợ kia nàng có biện pháp, nhưng còn cái giấy hiệp ước kia.
“Ân, tôi biết, vài chuyện không thể giải quyết nhanh, chỉ có thể từ từ sẽ đến.” Quý Dương thấp giọng đáp lời, hắn nhíu mày , nhìn ra được hắn cũng hiểu được vài chuyện này thực khó giải quyết.
“Không quan hệ, Quý Dương, tóm lại tôi muốn cám ơn anh, mặc kệ anh có thể hay không giúp tôi giải quyết.” Nàng thoải mái cười cười, Quý Dương có thể có này đó muốn giúp nàng như vậy đủ rồi, về phần kết quả nàng cũng không ôm hy vọng quá lớn. Quý Dương nếu âm thầm giúp nàng giải quyết chuyện đất của cô nhi viện, như vậy