Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342909
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2909 lượt.
Theo tắc xi đến, nàng thẳng đến quán cà phê, thực thuận lợi ở lần trước nhìn vị trí tìm được thân ảnh của Thiếu Đằng , nàng vội vàng chạy đi qua.
“Mân Mân, tay em làm sao vậy? Như thế nào lại bị thương?” Thiếu Đằng kinh ngạc nhìn chằm chằm cánh tay bó thạch cao của nàng, theo chỗ ngồi đứng lên.
“Không có việc gì, chính là gãy xương rất nhỏ. Tôi đi đường không cẩn thận bị nghênh diện kỵ đua xe nhân dùng sức đụng phải một chút, ngã sấp xuống , kết quả là thành như vậy.” Miệng nàng cực tự nhiên giải thích , ở trước mặt Chỉ Dao cùng Kim Chính Vũ cũng nói là lý do này.
“Em như thế nào lại không cẩn thận như vậy, lần sau đi đường nhất định phải chú ý, biết không?” Thiếu Đằng thanh tú mi ninh cùng một chỗ, đi qua kéo ghế cho nàng.
“Cám ơn!” Nàng cười cười, Thiếu Đằng vẫn là như vậy săn sóc tỉ mỉ, xoay người ngồi xuống.
Bồi bàn bưng tới cà phê hương thuần, nàng chỉ dùng thìa quấy vài cái, liền vội vàng hỏi,“Anh ở điện thoại nói chuyện của cha tôi, tôi muốn biết anh tra được manh mối gì? Vẫn là…… anh tra được cái gì về thúc thúc tôi……”
Thiếu chút nữa bị nắm
Lời nói của nàng dần dần chậm lại,nàng phân tích một chút, điểm hoài nghi thứ nhất chính là chú nàng, bởi vì khi ba ba ngồi tù thì người duy nhất có thể nhận được nhiều ưu việt chính là chú nàng.
“Nguyên lai em cũng đã nghĩ đến.” Thiếu Đằng kinh ngạc buông cái thìa ở trong tay, than nhẹ một hồi, tiện đà chậm rãi nói,“ Vài năm nay anh tới Lăng trạch, có khi chú cùng thím em không ở nhà, Ngải Phù ở trên lầu thay quần áo cả buổi, anh liền lợi dụng lúc này tiến vào thư phòng chú em, tìm kiếm xem có cái manh mối gì không……”
Hắn nói đến thời điểm mấu chốt, đột nhiên cúi đầu mân chén cà phê, như là không hề tính nói tiếp.
“Kết quả đâu?” Nàng trừng lớn ánh mắt, nắm chặt thìa truy vấn .
“Toàn tâm toàn ý?” Thiếu Đằng như là nghe được cái gì thật buồn cười, cười khổ lắc đầu,“cô ta bất quá là xem đến gia tài của anh,anh tương lai sẽ kế thừa tập đoàn tài chính Lôi thị , cô ta căn bản là không phải thích anh. Nếu ngày nào đó tập đoàn Lôi thị đóng cửa , cô ta khẳng định là người đầu tiên trở mặt với anh……”
Thiếu Đằng trong lời nói như là muốn nói ra điều gì , hắn nếu đem Ngải Phù nắm rõ, chẳng lẽ nói……
Nàng vừa nghĩ đến cái khả năng kia, chợt nghe Thiếu Đằng nhẹ giọng nói,“Mân Mân, em không cần lại lo lắng cùng anh thấy mặt người quen ở một nơi, bởi vì anh ở tới nơi này lúc trước, đã đi đến Lăng trạch, trước mặt chú thím em đã giải trừ hôn sự, anh đã bồi thường bọn họ nhiều tiền.”
Hắn quả nhiên cùng Ngải Phù giải trừ hôn ước , nhớ rõ lần trước hắn nói trong nhà tạo áp lực, chỉ có thể kiên trì đến sau khi kế thừa tập đoàn tài chính Lôi thị , lại như thế nào sẽ đột nhiên hạ quyết định này. Còn có phụ thân hắn không có khả năng dễ dàng đồng ý giải trừ chuyện hôn ước làm ăn này được.
Như là nhìn ra sự nghi hoặc trong mắt của nàng, hắn chậm rãi giải thích,“Lần đó tên vệ sĩ đó gạt anh trở về, cha đem nhốt anh ở trong phòng không cho phép anh đi ra ngoài, anh tuyệt thực kháng nghị suốt một thời gian, cuối cùng cha anh rốt cục đáp ứng thỉnh cầu này.”
Nàng vẫn nghĩ đến Thiếu Đằng tính tình ôn hòa, phụ thân lừa hắn trở về, hắn nhiều lắm là không thể nề hà, lại không nghĩ rằng hắn sẽ như vậy mà mãnh liệt phản kháng, là điều nàng chưa từng nghĩ tới .
“Mân Mân, em hẳn là biết, anh làm điều này là toàn vì em.” Thiếu Đằng thâm tình dừng ở nàng, một tay cầm tay nàng đặt ở trên bàn,“Chúng ta một lần nữa bắt đầu được không? em nghĩ làm việc, anh giúp em ở công ty an bài một chức vụ, tuyệt đối là lương cùng đãi ngộ cao. Chỉ cần em theo anh ở cùng một chỗ, em nói yêu cầu gì anh đều đáp ứng.”
Như vậy Lôi Thiếu Đằng tựa hồ trở nên làm cho nàng có chút không biết , nàng biết hắn là thiệt tình thích nàng, nhưng là hiện tại nàng sớm nhìn thấu chính mình đối hắn không còn có cảm giác.
Nàng dùng sức một chút rút tay ra khỏi lòng bàn tay hắn, cầm lấy ba lô, đứng lên,“Thiếu Đằng, thực xin lỗi, tôi nghĩ tôi không thể đáp ứng anh, tôi đi trước.”
“Mân Mân –” Hắn muốn kéo nàng, lại bị nàng nhanh hơn lấy tốc độ đứng lên , đẩy ghế dựa chạy như điên ra khỏi quán cà phê.
Xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh, nhìn chằm chằm cái thân ảnh kia chạy giống như chạy nạn, Lôi Thiếu Đằng cô đơn một chút ngồi vào ghế trên, hắn thật sự làm cho nàng chán ghét như vậy sao? Vì muốn đem lại cho nàng niềm vui, hắn lần lượt mạo hiểm không sợ bị phát hiện mà đi tìm manh mối trong thư phòng của phụ thân Ngải Phù, hắn làm chuyện này đó để đổi lấy chính là việc báo đáp như vậy sao?
Không, không để ý tới Mân Mân như thế nào đối hắn, hắn thích, tâm hắn sẽ không thay đổi, hắn cố gắng sẽ lại có được lòng nàng.
Hắn gọi bồi bàn tính tiền, đi rồi một hồi, quán cà phê liền vọt vào đến một thân ảnh, nàng thải tiêm tế giày cao gót, ở quán cà phê đi qua đi lại, như là đang tìm tìm người nào, hành động kì quái này lập tức bị quản lý chú ý.
“Tiểu thư, xin hỏi có thể giúp gì cho cô?”
“Không liên quan c