Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu
Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342961
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2961 lượt.
nhắm mắt hung hăng lắc đầu, lại trợn mắt khi thấy hắn đứng ở khoảng cách rất gần.
Nàng cả kinh chạy đến hướng cửa, nhưng vẫn là chậm một bước. Sắp chạm được vào tay nắm cửa thì cánh tay đã bị phía sau mạnh mẽ giật lại, nàng nhất thời bị một cỗ khí lực thật mạnh kéo đến cạnh vách tường.
Thân hình cao lớn lập tức đè ép đi lên, nàng đổ hấp khẩu khí “Anh muốn làm gì? Đồ ma quỷ, mau thả tôi ra. Anh không phải nói anh đối với tôi không có hứng thú sao? Tiền tôi đã đưa cho anh, anh còn muốn thế nào?”
Hắn mị mâu tới gần mặt nàng, phiếm lãnh liệt hơi thở “Tôi đương nhiên đối với cô không có hứng thú. Bất quá tôi muốn cô nói cho tôi biết, tờ chi phiếu này là vì làm sao mà lại có? Không cần dùng những lý do hoang đường để qua loa tắc trách tôi”
Hắn đột nhiên dừng một chút. Nàng nắm lấy cơ hội, đem hết toàn lực đẩy hắn ra. Nàng ôm đôi môi, nhanh chóng mở cửa chạy ra ngoài.
Một đường thẳng đến đại hạ ngoại, trên mặt còn di lưu vết máu, nàng hung hăng lấy giấy lau đi, nhưng là thần gian lại tổng cảm giác được hương vị của hắn.
Nàng lại rút giấy, không để ý hình tượng, vươn đầu lưỡi dùng sức lau đi, cố gắng đưa hương vị hắn đi khỏi.
Mà trên thực tế, khứu giác đã sớm phản bội nàng, đem thần gian hương vị rõ ràng truyền vào đầu óc, nóng rực mà lại cuồng tứ bá đạo, như là vĩnh cửu bảo tồn trong trí nhớ.
Cúi đầu chậm rãi đi ở ngã tư đường, hai tay vô thức đặt ở trước ngực. Không biết khi nào, ngực như là thiếu mất một khối, lạnh lùng thổi cô tịch gió lạnh làm nàng phát run.
Đại khái là bị cảm đi, nàng chỉ có thể nghĩ như vậy. Nàng càng không hiểu tâm tư hiện tại của chính mình, còn tiền bồi thường, hơn nữa hắn lại tuyệt chưa nói ra lời cam đoan, nàng rốt cục chân chính tự do, nhưng vì cái gì mà một chút vui vẻ nàng cũng không có?
Về nhà, mệt mỏi, nàng đau đầu đi ngủ, lại có một trận tiếng chuông ầm ĩ khiến nàng bừng tỉnh, nàng cầm lấy di động đặt ở bên gối, mơ mơ hồ hồ lại không thấy di động kêu nữa.
Nàng lại nhắm mắt ngủ say.
Đến khi tỉnh lại, vừa thấy thời gian hiện tại đã muộn rồi, lại nghĩ đến cái điện thoại, có thể hay không là Chính Vũ gọi tới?
Tối nay đã hứa cùng hắn gặp mặt, cũng là hắn muốn nghe nàng nói đáp án cuối cùng. Nhưng giờ đã nửa đêm, làm sao bây giờ? Hắn nhất định sẽ chờ đến cùng, nên sẽ không nghĩ đến đây là cách nàng cự tuyệt hắn đi.
Nàng kích động luống cuống tay chân mở ra di động, nhanh chóng ấn số của hắn. Như là hắn đang đợi điện thoại của nàng, vừa có tiếng chuông thứ hai đã có người trả lời.
“Mân Mân, em rốt cuộc cũng gọi cho tôi.” Microphone truyền đến giọng Kim Chính Vũ khẩn trương mà thân thiết “Em vẫn bị cảm, không thoải mái? Tôi hôm nay đi đến công ty tìm em.”
“Không có, tôi tốt lắm. Có thể là gần đây hơi mệt mỏi thôi. Cho nên chiều hôm nay tôi ở nhà ngủ, vừa mới tỉnh lại.” Nàng chột dạ vỗ trán, nhanh chóng chuyển đề tài “Cậu còn đến tạp chí tìm tôi?”
Không có, tôi tốt lắm. Có thể là gần đây hơi mệt mỏi thôi. Cho nên chiều hôm nay tôi ở nhà ngủ, vừa mới tỉnh lại.” Nàng chột dạ vỗ trán, nhanh chóng chuyển đề tài “Cậu còn đến tạp chí tìm tôi?”
“Không cần, không cần để sau, ngay hiện tại… em lập tức nói cho tôi biết địa chỉ, tôi sẽ lái xe đến đón em.” Hắn khàn khàn tiếng nói, lo lắng mà cố chấp.
Nàng không thể nói gì, đành phải đọc địa chỉ. Hắn chỉ nói “Tôi mười lăm phút nữa sẽ tới” liền cúp điện thoại.
Nàng vội vàng ra khỏi giường, qua loa rửa mặt chải đầu đơn giản, sau đó chạy đến dưới lầu chờ hắn. Đang lúc đợi hắn, lòng nàng bối rối không chịu nổi. Nàng không biết phải nói cho hắn đáp án gì, nhưng có một chuyện rất rõ ràng, nàng phải nói cho hắn sự thật.
Mười ba phút, hắn mở cửa xe, đứng cách nàng vài bước “Mân Mân, chúng ta lên xe bàn tiếp”
Cuối cùng cũng phải đến, chẳng bằng thành khẩn thẳng thắn mà đối diện Kim Chính Vũ, nàng thở ra một hơi, chạy qua mở cửa xe, ngồi xuống.
“Mân Mân, nói cho tôi biết, mặc kệ đáp án là gì, tôi đều phải nghe.” Hắn quay sang, trong mắt lóe mỏng manh mâu quang, trên mặt cũng có chút tiều tụy thần sắc.
Nàng nhẹ cúi đầu, gằn từng tiếng, rõ ràng nói xong “Kim Chính Vũ, nếu tôi nói cho cậu, tôi không giống cậu tưởng tượng là cô gái trong sạch, cậu còn có thể tiếp tục yêu cầu tôi làm bạn gái sao?”
Hắn tựa hồ nhất thời không kịp phản ứng, nhẹ nhàng nhìn nàng. Một hồi lâu sau, hắn như là mới chậm rãi hiểu ra “Em là nói…………”
Nàng ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, khóe môi cứng ngắc nở nụ cười “Nếu cậu hiện tại hối hận, tôi sẽ không trách cậu, chúng ta vẫn có thể làm bằng hữu.”
“Mân Mân……” Hắn khẽ gọi tên nàng, ngữ khí phức tạp.
Phản ứng này đã cho nàng biết thái độ của hắn, nàng cố gắng không khó chịu, trong giọng nói còn hơi run run “Đã nửa đêm, tôi mệt rồi. Tôi về ngủ trước.”
“Chẳng lẽ hiện tại em còn không hiểu được tâm ý của tôi sao?” Hắn đột nhiên cầm tay nàng “Hiện tại là thế kỉ nào rồi chứ? Những chuyện đã qua tôi cũng không để ý. Sở dĩ vừa rồi tôi không nói gì, là vì tôi cũng có chuyện không thể mở miệng.