XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342957

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2957 lượt.

ng nàng xụi lơ ở dưới thân hắn, trên người dính đầy mồ hôi không rõ là của ai, dần dần mệt mỏi ngủ.
Trong mơ cảm giác có một dòng điện chạy trong người, nàng cảm giác được một đôi tay dọc theo bụng bằng phẳng thon thả của nàng di chuyển xuống nơi nhạy cảm, nàng nháy mắt bừng tỉnh, giật mình trước đôi mắt cuồng dã trước mặt.
“Em tỉnh, chúng ta tiếp tục.” Hắn mím môi gợi lên tà ác độ cong, cường tráng của hắn phút chốc đặt trên người nàng, gắt gao tiến vào.
“Đừng!” Nàng hoảng sợ âm thanh âm run rẩy, chuyển tầm mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, sắc trời đã sớm sáng rồi, ngữ khí cầu xin “Anh tha cho tôi đi……xin anh………”
“Em hẳn là biết tôi muốn nghe cái gì.” Hắn thon dài ngón tay tà khí nắm lấy cằm nàng, khiến cho nàng phải nhìn vào đôi mắt hắn “Chỉ cần em nói ra, tôi đương nhiên sẽ bỏ qua cho em.”






Khẩn cấp
Nàng trong lòng nhẹ nhõm, kế hoạch đến đây coi như đã đi được một nửa, nàng cần tiếp tục giả vờ nghe theo hắn.
Thấy nàng đã đồng ý yêu cầu của mình, hắn xoay người nằm bên cạnh nàng, ôm nàng vào trong lòng, thương tiếc tiếng nói nỉ non bên tai nàng “Có hay không đã làm đau em rồi?”
Ở trong lòng hắn, gương mặt nàng áp sát vào lồng ngực to lớn vững chãi, thấp giọng trả lời “Có……”
“Anh hứa từ bây giờ trở về sau sẽ không bao giờ làm đau em nữa.” Hắn thở dài hôn lên trán nàng, ôm chặt lấy nàng.
Ánh mắt xuyên thấu qua tấm kính thủy tinh trong suốt nhìn về phòng bếp, chợt nhìn thấy một tờ giấy nhớ, nàng không khỏi đi tới, có một chùm chìa khóa đè lên tờ giấy, đẩy cái chìa khóa ra, đọc tờ giấy nhớ, thấy hắn ghi hắn đã giúp nàng hủy hợp đồng thuê nhà, cũng đã thu xếp người chuyển hành lý của nàng đến đây rồi.
Hắn cũng thật là nhanh quá đi, tuy rằng nàng cũng đã tính đến chuyện này, nhưng cũng không ngờ là hắn lại hành động nhanh như vậy, những chuyện cần làm ngay từ sáng sớm hắn đều đã sắp xếp xong.
Hắn đã chặn hết mọi đường lui của nàng, trong lòng nàng bỗng tức giận, tờ giấy trong tay bị vò nát ném vào thùng rác, nàng cầm lấy cái chìa khóa đi hướng cửa, xoay người đổi giày, thấy hành lý của mình đang để gần đó, còn có cái túi Gucci.
Đi giầy, soi gương, nhìn thấy dấu hôn trên cổ rất rõ ràng, dù sao cũng phải tìm thứ gì đó che đi một chút, nàng nhớ tới chính mình từng mua một cái khăn lụa, hiện tại hẳn là đã đến lúc phát huy công dụng.
Nàng mở hành lý tìm, rất nhanh đã tìm thấy, khăn lụa quấn quanh trên chiếc cổ mảnh khảnh, hoàn mỹ thắt thành nơ con bướm. Nàng cầm túi, lúc định khóa cửa mới nhớ ra nơi này không cần chìa khóa, chỉ cần quẹt thẻ là được.
Đi bộ khoảng 10 phút, biển tạp chí xã hiện rõ trước mắt, đến văn phòng, thời gian còn năm phút đồng hồ.
Nàng nhìn chằm chằm màn hình máy tính chậm rãi sáng lên, môi khẽ nhếch cong lên một chút, nàng rốt cuộc có cần cảm tạ hắn cho nàng một căn hộ tiện nghi gần chỗ làm như thế này không đây, cứ như vậy che giấu mọi người ở cùng một chỗ sao……….
“Mân Huyên, chào buổi sớm!” Bên kia vang lên tiếng kéo ghế, là Kỉ Tích Vân .
“Chào buổi sáng, Tích Vân.” Nàng quay sang gật đầu.
Kỉ Tích Vân mở túi xách, tìm kiếm một chút, một mặt ngẩng đầu nhìn nàng liếc mắt một cái. “Mân Huyên, sắc mặt của cô không tốt lắm, có phải tối qua không ngủ ngon không?”
Đâu phải chỉ là ngủ không ngon, phải nói là một đêm không ngủ, nhớ tới chuyện này trong lòng nàng như có lửa đốt, cộng thêm mặt đỏ tim đập, Mân Huyên vội quay mặt đi tránh ánh mắt của Tích Vân, giả bộ tìm kiếm văn kiện, thuận miệng nói dối “Có thể là bị cảm, tôi cảm thấy có chút không thoải mái thôi.”
Cách vách truyền đến tiếng mở ngăn kéo “A… tôi có thuốc cảm đây, cô uống một viên nhé?”
“Không cần, Tích Vân, cám ơn cô, tôi không sao đâu.” Nàng khoát tay áo, mặt càng đỏ hơn, cũng may hôm nay tóc buông xuống đã che đi khuôn mặt đang ửng hồng của nàng.
Kỉ Tích Vân tựa hồ bắt đầu vùi đầu vào công việc, cách vách truyền đến tiếng lách cách gõ bàn phím, nàng cũng im lặng, nhìn thời gian, hẳn là đã đến lúc tới phòng Phùng Tĩnh Như.
Ra khỏi văn phòng, nàng đi thẳng tới địa điểm chụp ảnh bìa, thảo luận tới trưa, giữa trưa nhận lời cùng nhiếp ảnh gia ăn cơm, buổi chiều cùng bàn bạc kết quả
Bận rộn suốt một ngày, khi trở lại văn phòng đã là bốn giờ chiều, nàng ngồi trên ghế, xoay người xoa chân đi giày cao gót, chạy một ngày, hiện tại hai chân đau muốn chết.






Kinh hãi khủng hoảng
Bận rộn suốt một ngày, khi trở lại văn phòng đã là bốn giờ chiều, nàng ngồi trên ghế, xoay người xoa chân đi giày cao gót, chạy một ngày, hiện tại hai chân đau muốn chết.
Đến giờ tan tầm, nàng đang cất đồ, chợt nhớ tới tối hôm qua Chính Vũ nói hôm nay sẽ đón nàng tan tầm, nhẹ nhàng cắn môi dưới, nàng hiểu chính mình đã không còn có tư cách ở bên hắn, vẫn là cùng hắn nói rõ ràng, đau một lần còn hơn đau mãi mãi, cứ như vậy lừa gạt hắn, chẳng bằng chia tay.
Xuống lầu, nàng không thấy hắn, cũng chẳng thấy Ferrari đỏ đâu. Nàng nhìn trái nhìn phải, xác định hắn