Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342939
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2939 lượt.
dài ôm chặt lấy eo nàng, thở dài đem nàng kéo vào trong lòng, thầm hứa trong lòng sẽ không bao giờ để nàng phải chịu thương tổn nào nữa.
Về lão hồ ly Lăng Chính Đào, hao tâm tổn trí đối phó nàng như vậy, lẽ nào trong chuyện này còn có uẩn khúc gì? Ngày mai hắn sẽ tìm người điều tra rõ ràng.
Ngày hôm sau tỉnh lại, ánh sáng chói chang, nàng hơi híp mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, một thân ảnh cao lớn đang ngồi trên mép giường, bộ ngực trần tinh tráng. Nàng đỏ mặt cúi đầu, hắn đang xoay lưng về phía nàng thay quần áo.
Hắn đột nhiên đứng dậy, ánh mắt của nàng vừa vặn bị hắn bắt được, hắn khẽ hỏi “Đầu gối của em thế nào rồi?”
Nàng nghe vậy mới nhớ ra, đầu gối gần như đã không còn đau, hắn đi tới, xốc chăn của nàng lên, xem vết thương của nàng, mắt cá chân đã gần bình thường, còn đầu gối mặc dù đã bớt sưng hơn nhiều nhưng vẫn là nhìn ra rõ ràng là bị thương.
Hắn cau mày, đắp lại chăn cho nàng “Nghỉ ngơi thật tốt, anh sẽ phái người xin phép giúp em.”
Nàng không nói gì, thực ra nàng tính giống lần trước, chờ hắn đi rồi nàng lại đi đi làm, quay đầu nhìn đồng hồ, hiện tại mới bảy giờ bốn mươi phút, vẫn còn sớm.
Hắn lấy trong tủ ra một cái cravat, đi thong thả bước đến gần nàng, trong mắt toát ra ý cười “Lần trước em đồng ý giúp anh thắt cravat, cuối cùng cũng không làm, lần này không thể tiếp tục nuốt lời được.”
“Được, tôi giúp anh đeo.” Nàng tiếp nhận cravat trong tay hắn, nhìn gương mặt hắn sáng bừng lên tươi cười ngồi vào mép giường, quay người về phía nàng, nàng thắt chiếc cravat thật cẩn thận cho hắn.
Nàng thắt xong, lại cẩn thận sửa sang lại áo cho hắn, cho đến khi cảm thấy ưng mắt mới thôi “Xong rồi.”
“Tài nghệ của em anh thực vừa lòng, anh quyết định em sẽ phụ trách bữa tối và đeo cravat cho anh.” Hắn cúi đầu cười khẽ, cúi người hôn nhẹ nàng một chút “Anh đi làm đây.”
“Vâng, tạm biệt!” Nàng cười một cái thật tự nhiên, nhẹ nhàng sờ lên môi, hơi thở của hắn như vẫn vương lại, len vào từng tế bào của nàng, mang lại những cảm giác vi diệu.
Nằm nằm trên giường năm phút đồng hồ liền đi xuống, mới đi được vài bước, đầu gối đã đau, nhưng vẫn có thể chịu được, nàng vịn vào mép giường và vách tường lần lần đi từng bước.
Gian nan mặc xong quần áo, thấy thời gian còn năm mươi phút, nàng chậm rãi ra phòng bếp, làm vài món đơn giản ăn rồi xách túi đi làm.
Cảm giác cô đơn
Chậm rãi đi đến tạp chí xã, vừa kịp thời gian, nàng không khỏi cảm thấy thoải mái.
Kỉ Tích Vân nhìn nàng khập khiễng đi vào văn phòng, vội vàng chạy tới đỡ lấy nàng “Mân Huyên, sao cô lại thế này, cô có khỏe không?”
Mân Huyên cười lắc lắc đầu “Tích Vân, tôi không sao.”
Nghe Kỉ Tích Vân nói, văn phòng rất nhiều đồng sự ngẩng đầu lên, mọi người thân thiết hỏi han nàng.
Nàng nhìn đồng hồ, trên bàn điện thoại nội tuyến vang, là Phùng Tĩnh Như, nàng vội vàng đẩy ghế đứng lên.
Bên vách, Kỉ Tích Vân đứng dậy, nhòm sang bên Mân Huyên, vẻ mặt lo lắng “Mân Huyên, có cần tôi đỡ cô vào không?”
“Không cần, vừa rồi tôi còn tự đi được tới tạp chí xã, bây giờ đi có một đoạn có đáng gì đâu.” Nàng khoát tay, đi hướng văn phòng Phùng Tĩnh Như.
Nàng đẩy cửa vào, có chút chật vật, lại cắn răng cố gắng.
Ngồi trước bàn làm việc, Phùng Tĩnh Như chỉ vào chiếc ghế đối diện “Đừng cử động mạnh, Mân Huyên, chân cô bị thương, đừng đứng, ngồi đi.”
Nàng quay đầu nhìn cửa chớp mở ra, chắc là Phùng Tĩnh Như đã thấy được, vì thế chậm rãi ngồi vào ghế trên “Cám ơn Phùng tiểu thư.”
Phùng Tĩnh Như chuyên chú nhìn nàng, đột nhiên nói một câu,“Mân Huyên, cô biết không? Cô thực làm cho tôi bội phục.”
Mân Huyên hơi hơi sửng sốt, nhất thời không hiểu được ý tứ Phùng Tĩnh Như, cũng không tùy tiện mở miệng.
“Ha ha…… Đừng lo, ý tôi là nói, cô có thể cùng đồng sự hoà mình, điểm ấy làm tôi rất bội phục.” Phùng Tĩnh Như đặt chiếc bút trong tay xuống bàn, trong mắt có chút tươi cười “Phải biết rằng, tôi ở đây công tác đã vài năm, cũng không được như cô, thân thể không thoải mái lại có đồng sự chạy tới đưa thuốc, quan tâm hỏi han.”
“Phùng tiểu thư, cô đừng nói như vậy.” Mân Huyên có chút thẹn thùng “Có thể…… Có thể là bọn họ nghe phong thanh biết tôi sắp trở thành Phó Chủ biên……”
“Không, cô nhầm rồi, nếu bọn họ ôm loại tâm tính này, bọn họ sẽ chỉ biết sợ cô, hoặc là nói vài lời khách sáo, chứ sẽ không nhiệt tình, hỏi han ân cần……”
Phùng Tĩnh Như nói đúng, khi nãy đồng sự không giống như là giả vờ, bọn họ thật sự quan tâm nàng, nghĩ vậy nàng thoải mái nở nụ cười, nhất thời, một cảm giác ấm áp truyền khắp cơ thể.
“Mân Huyên, bắt đầu từ mai là hai ngày nghỉ.” Phùng Tĩnh Như nhìn lịch, trên mặt nhợt nhạt tươi cười “Cô hãy chuẩn bị tốt tâm lý, lệnh của bên nhân sự sắp xuống, nơi này sẽ trở thành phòng làm việc của cô.”
“Phùng tiểu thư……” Mân Huyên có chút bất an, đến bây giờ nàng còn có chút không tin đây là sự thật.
“Mân Huyên, cô phải tự tin lên! Phải tin rằng mình có thể làm được chứ.” Phùng Tĩnh Như ngẩng đầu nhìn nàng, hai tay xoa