Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342935
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2935 lượt.
qua, bây giờ còn thẹn thùng sao?” Hắn cười nhẹ, đi tới hường nàng, nhận lấy quần áo trong tay nàng. Nàng xấu hổ quá liền chạy ra khỏi phòng ngủ.
Chạy đến phòng khách, nàng ngạc nhiên phát hiện mình đã đi lại bình thường, đầu gối cũng không còn sưng nữa, lúc này bụng không khỏi kêu lên, nàng ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, không khỏi thè lưỡi, thì ra đã giữa trưa rồi.
Khó trách mình lại đói như vậy, nàng lầm bầm chạy vào phòng bếp, mở tủ lạnh tìm chút đồ, quyết định nấu đồ Ý.
Hai mươi phút qua đi, nàng làm xong hai phần cơm Ý đặt lên bàn ăn, lúc này trùng hợp hắn ra khỏi phòng ngủ, cầm trong tay một cái cravat.
“Em quên đeo cho anh rồi.” Hắn vài bước đến gần nàng, ôm lấy eo nàng, hôn nhẹ bờ môi nàng, giơ giơ chiếc cravat màu bạc trong tay.
Người này hôm nay rốt cục có đi làm không chứ, nếu hắn không đi làm như hôm qua đã nói, vậy hắn ở nhà đeo cravat làm cái gì, nàng thầm tức giận trong lòng, tiếp nhận cravat, kiễng chân, động tác lưu loát thắt cravat cho hắn, rồi lại như những lần trước cẩn thận chỉnh lại quần áo cho hắn.
“Được rồi, anh ăn cơm trưa đi, để một chút nữa sẽ nguội mất.” Nàng đi vào phòng bếp dọn đồ ăn, hai người bắt đầu nhàn nhã ăn cơm.
Một lát qua đi, nàng đứng dậy thu dọn, khi đi tới bên hắn thu bát, hai tay lại đột nhiên bị hắn cầm lấy.
“Biết anh đang nghĩ gì không?”
Hắn tự nhiên lại hỏi một câu kì quặc như vậy, nàng khó hiểu nhìn hắn, lắc lắc đầu “Anh muốn nói cái gì?”
Hắn xuất thần nhìn chằm chằm nàng, khuôn mặt tuấn mỹ ấm áp cười nhẹ “Anh đang nghĩ buổi sáng tỉnh lại người đầu tiên mình thấy là người phụ nữ mà mình yêu, có thể cùng cô ấy ăn cơm, tan tầm lại đi đón cô ấy, nhìn cô ấy chuẩn bị bữa tối, sau đó vừa ăn tối vừa nói chuyện vui vẻ với cô ấy, như vậy đối với anh chính là hạnh phúc.”
Hắn nói những lời này với nàng là có ý gì? Nàng bỗng trở nên ngây ngốc, đầu óc trống rỗng, nhất thời không hiểu hắn vừa nói gì.
Hắn gắt gao nắm tay nàng, tiếng nói trầm thấp đầy âu yếm “Em thông minh như vậy, chắc chắn sẽ hiểu được ý của anh.”
Hắn là chỉ nàng sao? Nàng chính là “người phụ nữ mà mình yêu” trong lời hắn nói sao? Nàng âm thầm cười lạnh, khẽ cụp mi mắt, che giấu biểu hiện khinh thường trên mặt.
Hắn mím môi, con ngươi đen chặt chẽ trói lấy nàng, nàng biết hắn đang chờ đợi câu trả lời của nàng, nhưng là nàng có thể nói cái gì bây giờ…… Nàng càng lúc càng không hiểu hắn rốt cục vì cái gì mà lại có thể nói ra những lời dối trá trái lòng mình như vậy….. hắn rốt cục còn muốn trêu đùa nàng tới bao giờ?
Di động trên bàn lại đột nhiên kêu vang, hắn với lấy tiếp nghe, nàng nhẹ nhàng thở ra, vội vàng rút tay mình ra khỏi tay hắn, bưng bát đĩa vào trong rửa.
Lần này nàng nghe được rất rõ ràng, hắn nói tiếng Trung, như vậy ban nãy hắn cùng bố của Kim Chính Vũ nói chuyện lâu như vậy rốt cục là nội dùng gì??
Biện pháp an toàn
Trong đầu bỗng dưng sáng ra một chút, từ sau đêm yến sẽ, Chính Vũ bỗng gặp nhiều phiền phức, mà ngay sáng hôm sau tiệc tối, nàng đã nghe được Doãn Lạc Hàn cùng bố Chính Vũ nói chuyện điện thoại, sau đó Chính Vũ mới trở nên bộn bề công việc, tối tăm mặt mũi.
Chính Vũ nhờ Doãn Lạc Hàn nói giúp, Doãn Lạc Hàn miệng đồng ý nói là sẽ khuyên bảo bố Chính Vũ dừng việc đó lại, nhưng cục diện Chính Vũ cả ngày bận rộn vẫn như cũ không được khống chế, mà cho đến hôm trước nàng bắt đầu không liên lạc được với Chính Vũ.
Nói như vậy, nếu nàng đoán đúng, Chính Vũ đã bị bố ép trở về Hàn Quốc, mà đứng sau chuyện này nhất định là Doãn Lạc Hàn đã xúi giục bố Chính Vũ làm như vậy.
Nàng chậm rãi cân nhắc, cuối cùng đã đi đến kết luận như vậy, toàn thân bỗng có cảm giác không rét mà run… Doãn Lạc Hàn thật sự rất đáng sợ, hắn để có được nàng không tiếc bán đứng Chính Vũ. Hắn rất bỉ ổi.
Nàng lẳng lặng đứng lùi lại, lập tức lộ ra khuôn mặt tươi cười “Được, tôi sẽ chuẩn bị tốt bữa tối, chờ anh trở về.”
Hắn đi ra phòng bếp, không quá một hồi liền vang lên tiếng mở đóng cửa, nhất thời không gian lại trở nên im lặng.
Nàng rửa tay, đi vào phòng khách. Ôm chiếc gối ngồi trên sofa, nàng cầm điện thoại di động, gọi cho Doãn Lương Kiến.
“Ha ha…… Mân Huyên, hôm nay như thế nào lại rảnh gọi điện cho bố vậy, có phải hay không đã đồng ý tới đây chăm sóc bố?”
Doãn Lương Kiến hoàn toàn là giọng đùa cợt , nàng hít một hơi thật sâu “Bố nuôi, bố nói đúng, con quả thật là muốn tới chăm sóc bố.”
“Nha đầu, chuyện này bố đã nói với con cũng lâu rồi, không phải con đang đùa bố chứ……”
Microphone truyền đến thanh âm nghi ngờ của Doãn Lương Kiến, nàng vội vàng nói “Không phải, bố nuôi, con nói thật đó, con quả thật là muốn tới chăm sóc bố.”
“Được rồi, nghe giọng con như vậy bố biết là con không đùa rồi. Ha ha…… Bố rất vui, Mân Huyên à, con chừng nào thì dọn tới?” Doãn Lương Kiến sang sảng tiếng cười vang lên.
Nàng liếm liếm môi, chần chừ nói “Vâng, hai ngày nữa được không ạ?”
“Ha ha…… Bố đã sớm bảo người hầu chuẩn bị sẵn phòng cho con rồi, bất cứ lúc nào con cũn