Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342876
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2876 lượt.
ặt tay nàng dắt nàng vào trong rạp chiếu phim, hoàn toàn không để ý đến một chiếc xe màu bạc đang ở trước rạp.
Ánh mắt chặt chẽ dõi theo gương mặt tươi cười của nàng… Khi nàng cười quả thật là rất đẹp… chỉ đáng tiếc… nụ cười đó không phải là dành cho hắn…
Đáng chết! Doãn Lạc Hàn dựa lưng vào ghế, mệt mỏi chửi thề một câu. Hôm nay sau khi nghe Quý Dương chỉ điểm, hắn đã thông suốt, quyết định sẽ gặp nàng để nói rõ ràng tất cả…
Lòng hắn tràn ngập vui mừng, mua ngay một chiếc xe thể thao mới màu bạc đi đón nàng tan sở, muốn tặng nàng một bất ngờ lớn, không ngờ nàng lại dùng lý do tăng ca mà cự tuyệt hắn, còn hắn nắm chặt di động, chỉ có thể hụt hẫng trơ mắt nhìn theo nàng đang lên xe Chính Vũ.
Sau đó, hắn tức giận lái xe bám theo. Hắn muốn xem xem so với Chính Vũ, hắn thua kém điểm nào, Chính Vũ có gì khiến nàng ái mộ như vậy?
Hắn nhìn bọn họ vào nhà hàng Italia, còn chọn chỗ ngồi rất đẹp gần cửa sổ. Lòng hắn như chết từng chút một khi nhìn Chính Vũ ánh mắt thâm tình nắm tay nàng, còn nàng chỉ cúi đầu im lặng, cũng xem như đã đồng ý rồi…
Hai con mắt của hắn lúc này dường như đã biến thành hai ngọn lửa. Rốt cục nàng và Chính Vũ còn có những chuyện gì mà hắn chưa biết? Bọn họ vẫn hay nắm tay nhau như vậy sao? Hay là còn có những cử chỉ thân mật hơn, giống như hắn đã từng ôm nàng, đã từng hôn nàng,…
Chỉ mới chớm nghĩ đến nàng cũng đã cùng người đàn ông khác âu âu yếm yếm, lý trí đã sớm bị cháy sạch không còn chút nào, loại cảm giác này thật sự là chết tiệt, hắn thô lỗ chửi thề, chỉ muốn ngay lập tức lao đến, kéo nàng về bên hắn.
“Buổi sáng tôi muốn ở nhà nghỉ ngơi một chút, buổi chiều mới đi.” Nàng vội vàng cắt lời hắn, bởi vì buổi sáng nàng muốn cùng cha nuôi nói về chuyện mà nàng vẫn nóng lòng muốn biết đáp án.
“Được… vậy em nghỉ ngơi cho tốt nha.” Hắn lại than nhẹ “Tôi về nước tính đến giờ cũng chưa ghé thăm cậu lần nào, vậy trưa mai tôi sẽ đến thăm cậu, cơm nước xong chúng ta đi luôn nha.”
Tự nhiên lại nghĩ ra lý do đi thư viện ngớ ngẩn như vậy… Nàng tự trách mình một chút, gật đầu đồng ý.
“Mân Mân……” Nàng đang mở cửa chuẩn bị ra, Chính Vũ đột nhiên gọi tên nàng, tiến đến gần âu yếm đặt tay lên má nàng “Có thể hôn chúc ngủ ngon một cái được không?”
“Muộn rồi, tôi vào đây.” Nàng ngạc nhiên, cuống quít tránh hắn, nhảy xuống xe, chạy vào trong.
Trong Ferrari, Chính Vũ vẫn đang trong tư thế quay mặt lại phía nàng, tay vẫn đang giơ ra, sau đó lại chậm rãi hạ xuống, hắn có thể cảm giác được… nàng không muốn hắn chạm vào…
Nàng đã không còn là Mân Mân trước kia nữa… Hắn vẫn còn nhớ rất rõ lần đó cũng như vậy, nàng đẩy cửa chuẩn bị xuống xe, hắn cũng bất ngờ hôn nhẹ vào môi nàng, lúc ấy nàng cũng không có phản ứng kịch liệt như lần này… lẽ nào nàng…
Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác mất mát khó tả… Hắn cười khổ một tiếng, chuyển tay lái quay xe trở về.
Ferrari vừa mới đi, một chiếc xe thể thao màu bạc đã chậm rãi tiến đến, cửa kính xe hạ xuống, xuất hiện một gương mặt lạnh lùng tuấn tú…
Hắn nằm mơ cũng không ngờ thì ra mấy ngày qua là nàng trốn ở đây… Chết tiệt! Rốt cục còn có bao nhiêu chuyện mà hắn không biết chứ?! *ôi zời còn đầy anh ạ =))*
Sao nàng lại quen lão già đó chứ, sao lại đến ở đây? Chẳng lẽ cũng chỉ là một sự trùng hợp?? Hắn không rõ, nhưng hắn có thể khẳng định, nàng cố ý giấu hắn chuyện này.
Nhưng hắn cũng không nóng nảy, bây giờ chỉ cần gọi một cú điện thoại, ngay sáng mai sẽ có đáp án rõ ràng.
Xe thể thao phóng qua. Nhân viên bảo vệ nhìn thấy gương mặt quen thuộc trong chiếc xe thể thao, cảm thấy có chút kinh ngạc.
Là thiếu gia sao? Không, không thể nào… Thiếu gia đã lâu lắm rồi không trở về đây, còn lão gia tuy ngoài mặt vẫn hay nói thiếu gia không ra gì, nhưng người làm trong nhà từ trên xuống dưới có ai là không biết nỗi lòng của lão gia…
Thiếu gia chỉ trở về vào ngày giỗ mẹ, lão gia nói với hắn không hơn vài câu, liền nhịn không được nổi trận lôi đình, thiếu gia lại phủi mông đi luôn, mọi người nhìn lão gia ngơ ngác nhìn thiếu gia ra khỏi nhà, rồi lại thở dài buồn bã… Nhân viên bảo vệ cảm thấy khó hiểu, lắc lắc đầu rồi đóng cổng.
Nàng nhẹ nhàng rón rén bước vào trong phòng khách, cũng may không có ai, ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, đã gần 12 giờ, không khỏi cảm thấy hành vi của mình có chút buồn cười… Giờ này chắc hẳn ba nuôi đã đi ngủ từ sớm rồi…
Nàng vươn vai một cái, chậm chạp đi lên phòng. Ba nuôi biết nàng làm việc mệt mỏi, trừ ngày đầu tiên nàng đến biệt thự ra, còn lại cũng căn dặn người làm không hôm nào gọi nàng phải dậy sớm tập thể dục cùng ông ấy nữa. Nàng thật sự rất cảm động, vì vậy quyết định ngày mai phải dậy sớm, đi tập thể dục cùng ba nuôi.
Tập thể dục buổi sáng khiến cho Mân Huyên cảm thấy tinh thần rất thoải mái, nàng hưng phấn chỉ vào cây đại thụ phía xa xa “Ba nuôi à, chúng ta từ nãy đến giờ đã tập đi tập lại những động tác này rồi, chẳng bằng bây giờ thi xe