XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342875

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2875 lượt.

m ai chạy đến chỗ cái cây kia trước, được không ạ?”
“Không được đâu, ba đói rồi, để mai rồi thi.” Doãn Lương Kiến khoát tay áo, từ sáng đến giờ Mân Huyên cùng hắn tập luyện rất hưng phấn, bây giờ hắn đã rất mệt, nếu bây giờ mà Mân Huyên còn muốn thi chạy xuống tận chỗ cái cây đó không phải là muốn lấy cái mạng già của hắn rồi sao…
Mân Huyên quay đầu lại, nhìn ba nuôi đang chống một tay vào hông, gập người lại thở, cảm giác có chút không bình thường, nàng liền tiến tới đỡ “Ba nuôi, ba làm sao vậy? Để con gọi bác sĩ……”
“Bác sĩ gì chứ, ba vẫn còn khỏe lắm.” Doãn Lương Kiến mạnh miệng nói, kéo Mân Huyên vào nhà “Tập thể dục buổi sáng bụng trống trơn, đương nhiên không có sức, giờ vào ăn một chút đã, đảm bảo ba sẽ khỏe khoắn trở lại!”
“Ba thật sự……” Nàng nhìn hắn, lời đã đến miệng lại nuốt xuống, nhìn qua ba nuôi thật sự không có vấn đề gì.
“Ba nuôi.” Nàng nhẹ nhàng gọi một tiếng, lúc này trùng một người hầu đã đi tới, đặt trước mặt nàng một ly nước chanh mát, lại đặt trước mặt ba nuôi một ly trà Quan âm.
“Mong ba hãy nói cho con biết những chuyện liên quan đến bức ảnh này.” Nàng cúi đầu lấy trong túi ra bức ảnh đã ố vàng.
Doãn Lương Kiến cầm bức ảnh lên, sau đó lấy chiếc kính lão trong túi ra đeo lên nhìn một lúc “Đây là ảnh năm chúng ta tốt nghiệp đại học, bốn người cùng chụp chung.”
“Trong ảnh trừ ba mẹ con và ba nuôi ra còn có một người phụ nữ nữa, là ai vậy ạ?” Mân Huyên ngồi cạnh hắn, nhìn người phụ nữ trong ảnh mà nàng đang hỏi, cảm giác có chút quen thuộc.
Doãn Lương Kiến dường như đang nhớ lại một kỉ niệm đẹp, mỉm cười nói “Cô ấy là thiên kim tiểu thư của một nhà soạn nhạc nổi tiếng, tên là Xảo Kì, rất xinh đẹp, người theo đuổi nhiều không kể hết, là người đã có hôn sự với ba từ lúc còn ở trong bụng mẹ, sau đó cũng cùng ba kết hôn.”
Vậy người này chẳng phải là mẹ của Doãn Lạc Hàn sao? Nàng giật mình nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp như hoa đang mỉm cười, lúng liếng má lúm đồng tiền, khó trách nàng lại có cảm giác quen thuộc đến thế.
“Vậy mấy người là bạn học sao ạ?”
“Đúng vậy.” Doãn Lương Kiến buông ảnh xuống, ánh mắt mê mang nhớ lại “Mẹ con và Xảo Kì là bạn học từ hồi cấp 3, ba và ba con cũng vậy, sau một lần đi dã ngoại tại trường, bọn ta bắt đầu quen nhau, sau đó ba con và mẹ con bắt đầu yêu nhau. Khi đó, bọn ta vẫn thường đi dã ngoại, thật sự rất vui… thấm thoắt vậy mà đã hơn 20 năm rồi……”
“Vậy tại sao ba con lại có ấn tượng không tốt với……” Nàng không khỏi nghi hoặc, chẳng lẽ này sau này đã xảy ra chuyện gì khiến bọn họ kết thù sao?
“Sau khi tốt nghiệp đại học, bọn ta đều lập gia đình. Ba vội vàng tiếp nhận công ty từ gia tộc, ba con cũng đã đến công ty của ba mấy lần như có chuyện gì muốn nói, nhưng ba lúc ấy đang bận lo chuyện công ty nên cũng không để ý lắm. Một năm sau đó, ba xem báo mới biết, ba con vay vốn của ngân hàng, cùng vài người nữa mở công ty, ban đầu cũng chỉ là một xí nghiệp nhỏ, sau đó công ty ngày càng lớn mạnh……”
Về chuyện ba dựng nghiệp, đây là lần đầu tiên nàng được nghe kể, vì vậy nàng rất hứng thú, chăm chú lắng nghe.
“Mãi đến khi đó ba mới biết được, ba con là muốn vay tiền ba, chỉ tiếc là lúc đó ba lại không có thời gian nói chuyện rõ ràng…”
Nàng không tin lắc lắc đầu, không thể nào… Ba nàng như thế nào, nàng hiểu rất rõ, ông ấy không phải người hẹp hòi, không thể nào chỉ vì ba nuôi không cho vay tiền mà ghi hận đến tận bây giờ……
Doãn Lương Kiến cũng phát hiện sắc mặt nàng, vội vàng giải thích “Mân Huyên, con đừng hiểu lầm, đây không phải nguyên nhân khiến cho chúng ta mâu thuẫn.”
“Vậy là gì ạ?” Nàng nóng vội hỏi, chẳng lẽ là vì sau đó hai công ty cạnh tranh?
Doãn Lương Kiến vỗ vỗ tay nàng, muốn cho nàng an tâm “Thật ra, năm đó ba còn trẻ, còn rất nông nổi, muốn sớm gây dựng sự nghiệp, vì vậy đã khiến cho công ty khốn đốn, cổ phiếu cũng đại hạ giá…… Trong thời gian đó, ba cũng không còn để ý nhiều đến Xảo Kì nữa, khiến cho bọn họ……”
Hắn còn chưa nói xong, quản gia đã vội vàng chạy tới “Lão gia, lão gia, thiếu gia đã trở lại……”






Cha nuôi cau mày, trừng mắt nhìn quản gia “Xú tiểu tử về thì có gì đáng để mà ông phải hô to thế? Chắc lại giống như những lần trước, về chỉ để lấy tài liệu gì đó rồi lại đi chứ gì, không cần quan tâm đâu.”
Cái gì? Doãn Lạc Hàn đã trở lại! Ly nước trong tay nàng suýt chút nữa thì trượt xuống, cũng may nàng kịp định tâm lại. Nghĩ kĩ thì hắn ba nuôi không hợp nhau, nói không chừng đúng như ba nuôi nói, hắn về rồi sẽ đi ngay, cũng không có khả năng lại ra ngoài này mà bắt gặp được nàng.
“Lão gia, ngài thật sự không vào trong sao? Thiếu gia khó lắm mới về….” Quản gia rất hiểu tính cách Doãn Lương Kiến, điển hình mạnh miệng mềm lòng, thiếu gia khi trở về thì làm bộ như không cần, nhưng khi thiếu gia đi rồi lại cả ngày ngồi thở dài thơ thẩn…
“Không đi!” Doãn Lương Kiến nhăn mặt, dõng dạc nói to “Nó mỗi lần gặp ta đều cứ như gặp kẻ thù vậy, giờ lại mong ta ra đón tiếp nó về sao?!”
Mân Huyên cúi đầu uống một ng