Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342793

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2793 lượt.

nó trở về làm cũng như nhau.”
“Anh, anh là cùng Mân Mân thương lượng trước à, nói đều giống nhau như đúc.” Chỉ Dao tuy đã không còn tức giận Doãn Lạc Hàn, nhưng vẫn nhịn không được lộ ra bất mãn nho nhỏ.
“Em có khỏe không?”
Giản Quân Dịch nhìn chiếc chén thủy tinh trống trơn trước mặt nàng, nhanh chóng đem tách cà phê hắn chưa động đến đẩy sang.
“Mân Mân, cậu có nặng lắm không?” Chỉ Dao thân thiết hỏi.
Mân Huyên vội vàng uống một ngụm lớn cà phê, cảm giác trong miệng cũng thông thuận hơn, ngượng ngùng đỏ mặt, xua xua tay nói: “Không có việc gì, mình không sao.”
Ngượng quá! Cảm giác bị ba luồng ánh mắt cùng lúc nhìn chằm chằm làm cho nàng chỉ muốn chui xuống đất, hơn nữa lại còn trước mặt hai người đàn ông nữa chứ.
Phát hiện có một ánh mắt phức tạp dừng trên người mình, nàng không tự giác nâng lên mắt, ánh mắt hắn lại tức khắc dời đi, nhìn Chỉ Dao trước mặt.
Hắn thân mật vén sợi tóc trước trán Chỉ Dao, in xuống một nụ hôn, “Chỉ Dao, anh phải đi rồi, đuổi theo chuyến bay kế tiếp, bảy ngày sau anh trở về bồi thường em, tổ chức một bữa tiệc long trọng.”
Mân Huyên cúi mặt chìn chằm chằm bánh ngọt đằng trước. Lại là đi công tác bảy ngày, những lời này như là cố ý nói ra, có thể là hắn vội vàng đi công tác, không kịp nói riêng với nàng, như bây giờ nói bóng nói gió cho nàng nghe sao? Không khỏi nhớ tới lần trước hắn đi công tác cũng đã nói lời uy hiếp mình, hình như hắn lo lắng lúc hắn không ở nàng sẽ chạy trốn.
“Lạc ca ca, em đưa anh.” Chỉ Dao ngọt ngào cười, nắm lấy tay Doãn Lạc Hàn, đi được mấy bước lại quay đầu, “Mân Mân, hôm nay cậu lần đầu tiên tới nhà mình, trước không cần đi, ở lại dùng bữa tối. Mình đi tiễn Lạc ca ca xong lập tức quay lại, nếu nhìn không thấy cậu, mình sẽ tức giận đó.”
Mân Huyên cười trừ, “Ừ, cậu đi đi.”
Dù sao đều đã đến đây, chỉ cần Doãn Lạc Hàn không ở nơi này làm cho nàng xấu hổ, nàng nghĩ mình có thể ở nơi này đợi cho bữa tối qua đi.
Phút chốc, lưng chợt lạnh, tầm mắt kia lại dừng trên người nàng, lần này cũng không ngẩng đầu, nàng hơi nghiêng mặt, tóc mái dài qua mắt, che đi một ít cảm xúc.
Phút chốc trong không khí yên lặng lại, nàng lẳng lặng xúc bánh kem trong đĩa, mãi đến khi cái đĩa không còn gì mới thôi. Nàng thở dài, vừa ngẩng đầu lên đã thấy một đôi mắt mỉm cười.
Giản Quân Dịch thế nhưng còn chưa đi, nàng mất tự nhiên nở nụ cười, không biết nên nói cái gì, vì hóa giải xấu hổ, cái thìa trong tay nàng vô tình chọc nát mảnh vụn bánh trong đĩa. Nhìn trộm hắn một cái, nhưng mà hình như hắn rất thích cười.
“Tôi là người công tư rõ ràng, tôi hy vọng Lăng tiểu thư cũng là.”
Ý tứ trong giọng nói hắn không thể rõ hơn. Chắc là hắn nghĩ đến hôm nay nàng xuất hiện ở trong này vì nàng cố ý nói cho Chỉ Dao nàng xin việc ở tạp chí, nàng đột nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, nụ cười sạch sẽ không tỳ vết vẫn xuất hiện trên mặt hắn như cũ, dường như câu nói kia là nàng nghe nhầm, mà không phải do chính miệng hắn nói ra.
“Hình như anh hiểu lầm gì đó rồi.” Nàng hoàn toàn bị chọc giận bởi câu nói kích thích kia, cơn tức bốc lên hầm hập, ” Trên thực tế, lúc tôi hưởng ứng lệnh triệu tập thì không biết tạp chí kia thuộc về Giản thị các anh. Nếu là anh cảm thấy tôi làm như vậy là có ý, hoặc là cho rằng tôi sẽ nhắc tới trước mặt Chỉ Dao, sau đó nếu anh phải đặc biệt thu nhận tôi, tôi nghĩ bây giờ tôi có thể cam đoan trước mặt anh, tôi tuyệt đối không tiến vào tạp chí một bước.”






Đừng nên trêu chọc
Nàng xiết chặt cái thìa, hai tròng mắt căm tức nhìn hắn như sắp phun ra lửa cháy phừng phừng đến nơi. Người kia hoàn toàn không giống với bề ngoài vô hại, kì thật quan sát kĩ mới biết, đó đều là hắn cố ý ngụy trang.
Hừ, mấy kẻ cầm quyền các công ty lớn, không thể là hạng người hời hợt được, cứ nhìn Doãn Lạc Hàn nàng hẳn là phải sớm biết mới đúng.
Giản Quân Dịch cong khóe môi, nhìn chằm chằm vẻ căm tức của nàng, trên mặt hắn nở nụ cười giảo hoạt: “Thật lòng mà nói, tôi thực thưởng thức người mang tính cách hơi kiêu ngạo một chút như em. Em cũng không phải dùng lời cam đoan vô tình vô nghĩa như vậy, tôi lựa chọn tin tưởng em không phải loại người có tâm kế.”
Mân Huyên cắn cắn môi, nhẹ giọng nói xong, “Nói thật, tôi cũng ôm hy vọng rất lớn có thể đi vào tạp chí này, dù sao đây là phần công tác tôi đăng kí phỏng vấn đầu tiên khi bước chân vào xã hội.”
“Mình biết tâm bệnh của anh mình.” Chỉ Dao bĩu môi lại thở dài, “Năm kia bạn gái anh ấy nói đi nước Pháp tu nghiệp, ngay từ đầu còn có thể gọi điện về cho anh mình, nhưng rồi sau đó điện thoại dần thưa đi, thậm chí ngay cả một phần điện bưu cũng không có, sau lại nghe bạn học của cô ta nói cô ta có quan hệ không rõ ràng với một người ngoại quốc chuyên kinh doanh châu báu. Mình biết anh mình rất kiêu ngạo, anh ấy sẽ không chủ động đến hỏi cô ta, vì thế mình liền vụng trộm đánh một bức điện cho cô ta, hỏi cô ta sự tình đến tột cùng có phải như vậy hay không, kết quả đến bây giờ cô ta cũng còn chưa trả lời mình.”
“Sự tình cứ