Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342787
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2787 lượt.
hớ tới tối hôm qua nàng cho chính mình đủ loại tốt đẹp , con ngươi màu đồng bắt đầu lóe ra hỏa diễm.
Nàng nhắm mắt lại, chậm rãi ngồi dậy, miệng lặp lại một lần: “Ưm… Mới chín giờ bốn mưoi phút…”
Vừa dứt lời, đột ngột, một vài từ nhanh chóng xẹt qua não, chín giờ bốn mươi phút? Phản ứng đầu tiên của nàng là xong rồi, thời gian thi viết ở tòa soạn báo là chín giơg, nhưng mà bây giờ nàng còn ở trên giường.
Nàng luống cuống tay chân xoay người xuống giường, chân vừa chạm đất liền cảm thấy giữa hai chân truyền đến từng đợt đau nhức, lại thấy thân thể không mảnh vài che thân của mình, tất cả kí ức của tối qua như từng đợt sóng triều đánh tới.
“Hiện tại còn sớm, sao không ngủ thêm một chút.” Tiếng nói bình thản lộ ra chút trêu học.
Doãn Lạc Hàn.
Nàng ngừng thở, quay người nhìn thấy tên ma quỷ kia lúc này còn khí định thần nhàn ngồi ở trên giường, khuôn ngực tinh tráng lộ ra không hề cố kị.
Nàng hít sâu, bản năng kéo chăn che khuất chính mình, không ngờ cứ như vậy, tấm chăn che người hắn cũng không còn, nàng nhìn rõ hắn cũng giống mình, đều là không mảnh vải che thân.
“A…” Nàng kêu sợ hãi một tiếng, quay mặt đi, thấy được hình ảnh không nên nhìn.
Sao nàng có thể ngủ trong phòng hắn, lần trước giáo huấn đã nhắc nhở nàng, hắn không thích nàng ngủ trên giường hắn, nghĩ như vậy, nàng cuống quít ôm lấy chăn chạy ra khỏi phòng.
Chạy thục mạng đến cầu thang lầu ba, nàng giật mình quay người lại, vừa mới… Vừa mới ra khỏi là phòng của nàng, sửng sốt nửa phút, nàng mới dần dần nhớ ra tối hôm qua là hắn chạy vào phòng của nàng.
Nàng khóa cửa, cũng chặn thêm ghế ở sau cửa, nhưng nàng vừa mới đi ra thì không có ghế, hiển nhiên là hắn thừa dịp nàng đang ngủ, dùng chìa khóa mở cửa đi vào. Tên đáng giận, đáng giận…
Nàng nắm chặt góc chân, hận đây không thể là đầu hắn, hung hăng túm, nhất tưởng đến cuộc thi của tòa soạn, nàng lại bắt đầu lo lắng như kiến bò chảo nóng.
Nàng đi đến trước cửa phòng đầu tiên, giơ tay thử xoay tay nắm cửa, kết quả không chút sứt mẻ, cửa bị khóa,nàng không thể làm gì, chỉ có thể chờ ở chỗ này chờ tên kia đi ra.
Nhưng cứ nghĩ đến giấy thông tri của tòa soạn báo, đây chính là cơ hội tốt khó có, tuyệt không thể lãng phí, nói không chừng bây giờ đi còn có thể được thi viết.
Nàng ngẩng đầu nhìn chằm chằm cửa phòng mình, đi nhanh tới, dùng sức đẩy ra, sau đó không dám liếc mắt nhìn thân ảnh trên giường, một đầu bổ nhào vào phòng tắm.
Nàng vội vàng tắm rửa một cái, khoác áo tắm đi ra, nhìn đến thân ảnh trên giường đã không thấy, nàng thở phào nhẹ nhõm. Nhìn đồng hồ trước mắt, chín giờ năm mươi mốt phút, nàng vội vàng mở tủ quần áo lấy quần áo mặc vào.
Lại nhanh nhanh chóng chóng rửa mặt chải đầu một phen, cầm lấy túi xách vội vã chạy ra biệt thự, kêu một chiếc taxi tới tòa soạn báo.
Chuyện cổ quái
Đuổi tới tòa soạn báo, nàng chỉ kịp nhìn thấy dòng người vừa thi viết đi ra, nàng muốn xông lên phía trước, nhưng người người không ngừng dũng mãnh tiến lên đẩy nàng ra một góc, nàng đặt mông ngồi xuống, liền biết lần này hoàn toàn ngâm nước nóng.
Vài phút trôi qua, tất cả mọi người rời khỏi, nàng đứng lên, lúc này có một người phụ nữ mặc đồ công sở đi ra từ phòng hội nghị, nàng vội vàng tiến lên ngăn cản đối phương.
“Thật có lỗi, quấy rầy một chút.” Nàng cười lễ phép, “Tôi tới tham gia thi viết, nhưng mà tôi có chút trì hoãn, đã tới chậm, cô xem có thể hay không…”
“Thực xin lỗi, tiểu thư, thi viết đã xong rồi.” Đối phương đẩy kính, hoàn toàn là bộ dáng giải quyết việc chung, “Nếu còn muốn gia nhập tòa soạn báo chúng tôi, mong cô năm sau lại đến.”
“Vì sao?” Nàng ngừng vắt khăn, vẻ mặt kinh ngạc nhìn quản lí đang nở nụ cười có chút cổ quái.
“Ha ha…. Cô quen biết thật không ít người có tiền.” Quản lí vỗ vỗ bả vai nàng, cười toe toét, “Hôm nay tất cả bánh ngọt trong cửa hàng được một tiểu thư nhà giàu mua, người ta chỉ cần cô đưa đến, cho nên hôm nay tôi cho cô nghỉ nửa ngày, hiện tại cô liền xuất phát.”
Thấy quản lí khẳng khái phất phất tay, nàng còn chưa phục hồi tinh thần lại, chợt nghe thấy quản lí hắng giọng thúc giục đem tất cả bánh ngọt lên xe hàng.
Quản lí nói bánh ngọt được một tiểu thư nhà giàu mua trọn, người kia sẽ không là Chỉ Dao đi.
“Lăng Mân Huyên, cô còn ngây ngốc cái gì, sắp đến giờ giao hàng, cô nhanh nhanh lên xe, có nghe hay không?”
Quản lí đứng ở trước cửa kêu nàng, một tay chỉ vào một chiếc xe màu trắng cỡ trung đã khởi động sẵn.
“Vâng. Tôi lập tức đến.” Mân Huyên muốn xách xô nước đi vào trong quản lí lại chờ không được, chạy tới một phen lôi kéo nàng, đẩy nàng lên xe.
“Nhưng mà, nhưng mà tôi còn chưa thay quần áo.” Mân Huyên một bên bị đẩy vào ghế sát tay lái, một bên nhìn bộ quần áo lao động trên người.
“Bảo cô đi giao bánh ngọt, cũng không bảo cô tham gia yến tiệc cao cấp, còn đổi quần áo làm gì cho cam.” Quản lí không kiên nhẫn khoát tay, dùng sức đóng lại cửa xe, lái xe lập tức giẫm chân ga, lái ra ngoài.
Nhìn xe vận tả