Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1343208
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3208 lượt.
ng nhìn thấy Kim Chính Vũ đã khép thực đơn lại, đang nói nhỏ với bồi bàn: “… Bít tết chín bốn phần…. một chaiBordeauxnăm 82 (rượu vang Bordeax)(*)…..”
Tai nàng nghe thấy mấy từ mấu chốt phía trước, âm thầm nhớ kĩ, lúc này Chỉ Dao vừa lật thực đơn vừa hỏi nàng: “Mân Mân, cậu muốn ăn gì?”
“Mình muốn bít tết chín bốn phần.” Mân Huyên khép lại thực đơn, nhẹ giọng nói xong.
Kim Chính Vũ đang nhỏ giọng yêu cầu bồi bàn chợt xoay người lại nhìn nàng, nàng trừng mắt nhìn, chẳng lẽ vừa rồi chính mình lại nghe lầm sao? Rõ ràng nghe thấy hắn nói chín bốn phần.
“Mình muốn chín sáu phần.” Chỉ Dao tao nhã khép lại thực đơn, đưa cho bồi bàn.
“Hai phần chín sáu phần, một phần chín bốn phần, mặt khác cứ theo tôi làm, mở một chai Bordeax năm 82…” Kim Chính Vũ quay đầu lại nói với bồi bàn, đối phương cung kính xoay người thu lại thực đơn.
Kim Chính Vũ người này sao lại tự chủ trương đổi thành chín sáu phần chứ, Mân Huyên tức giận trừng mắt nhìn.
“Mân Mân” Chỉ Dao lặng lẽ nhích lại gần, nói nhỏ bên tai nàng: “Sao cậu lại kêu chín bốn phần, theo như mình biết, cậu hẳn phải giống mình gọi chín sáu phần mà.”
Mân Huyên sửng sốt một chút, chẳng lẽ lần trước nàng ăn món bít tết kia là chín sáu phần sao? Thì ra Kim Chính Vũ tự chủ trương là có chuyện như vậy, nghĩ thông suốt điểm này, nàng ngược lại cảm thấy càng thêm ngượng ngùng với Kim Chính Vũ.
Sau một lúc, món bít tết được bưng lên bàn, nhất thời mọi người chỉ lo cắt bít tết, không nói gì.
Mộtt lát sau, Kim Chính Vũ chậm rãi mở miệng: “Chỉ Dao, Lạc đi công tác?”
Chỉ Dao đại khái đói bụng, đang vùi đầu ăn món bít tết ngon miệng, nghe thấy Kim Chính Vũ hỏi mình, liền gật gật đầu: “Đúng vậy, buổi chiều Lạc ca ca bay đi Nhật Bản, phải đi công tác tận bảy ngày.”
Không biết vì sao, Chỉ Dao nói tới đây, Mân Huyên chợt cảm thấy ánh mắt Kim Chính Vũ quét về phía mình, nàng không ngẩng đầu, ngừng cắt thịt bò, tiếp theo nàng nghe thấy Chỉ Dao nói tiếp: “Mân Mân, Chính Vũ, mọi người từ từ ăn, tôi đi toilet một chút.”
Biết Chỉ Dao có thói quen ăn được một lát sẽ đi toilet trang điểm lại, Mân Mân cũng không nghĩ nhiều, gật đầu một cái, tiếp tục cúi đầu cắt phần bít tết của mình.
Nghĩ đến Kim Chính Vũ hình như vẫn còn tức giận mình, nàng do dự không biết có nên giải thích trước hay không. Hiện tại trừ bỏ Chỉ Dao, Kim Chính Vũ trong lòng của nàng đã chiếm vị trí bạn tốt, từ nhỏ đến lớn nàng có rất ít bạn bè, thực không hy vọng chỉ bởi vì một chút việc nhỏ liền mất đi một người bạn tốt như vậy, ít nhất là nàng cho rằng như vậy.
“Chính Vũ, cái kia…” Nàng một bên âm thầm khuyến khích chính mình, một bên liếm liếm môi mở miệng: “Là… Thực xin lỗi…. Ngày đó khả năng tôi nói sai….”
Cánh tay tao nhã cắt từng miếng bít tết, sau đó đưa lên miệng, nhẹ nhàng nhấm nuốt, hắn hoàn toàn không có ý nói chuyện.
“Mấy ngày nay anh không để ý tới tôi, không phải thực tức giận đó chứ?” Nàng thật cẩn thận nhìn hắn, mái tóc ngắn màu hạt dẻ mềm mại che khuất đôi mắt trong suốt, chỉ có thể nhìn thấy chiếc cằm trơn láng hơi hơi căng ra.
Hắn tựa hồ coi câu mở lời của nàng như gió thoảng bên tai, nói cách khác chính là mắt mù tai điếc, tóm lại con dao nhỏ dài trong tay hắn vẫn tiếp tục cắt miếng bít tết còn rỉ máu.
~~~~***~~~~
(*)Bordeaux, là một thành phố cảng miền Tây Nam nước Pháp, được nhiều người biết đến như thủ đô của ngành công nghiệp rượu vang của thế giới. Nhãn hiệu vang Bordeaux nổi tiếng trên khắp thế giới và đã được sản xuất ở đây từ thế kỷ thứ 8.
Thâm tình của hắn
Nàng cúi đầu, không còn ý định bắt chuyện, ngay khi nàng đang ăn miếng bít tết một cách đần độn vô vị, lại thấy đỉnh đầu vang lên giọng nói của hắn.
“Em đã biết sai lầm rồi, vậy em tính bồi thường tôi thế nào?”
Đây là hắn đã tha thứ cho nàng đi, nàng vội vàng nuốt miếng bít tết trong miệng, không cần nghĩ ngợi hỏi: “Anh thích bồi thường như thế nào???”
Hàng lông mi dài của hắn rủ xuống, vẻ giảo hoạt chợt lóe mà qua: “Cái gì đều có thể chứ? Em sẽ không đổi ý?”
Nhờ hắn chỉ điểm, nàng nháy mắt hiểu được, thì ra Chỉ Dao mượn cớ đi toilet đã sớm vụng trộm đi trước, khó trách Chỉ Dao đã đi gần một tiếng rồi vẫn không thấy người đâu.
Một lát sau, hai người ăn xong, hắn gọi bồi bàn tới thanh toán.
Hai người ra khỏi nhà hàng Pháp, một trận gió lạnh thổi tới, Mân Huyên chỉ mặc một bộ váy mỏng không nhịn được co rúm lại một chút, hiện tại mới tháng ba, tuy rằng thành phố này ở phía nam, nhưng vừa đến ban đêm liền bị cảm giác mát lạnh quấn lấy.
“Này, Lăng Mân Huyên, em có biết chân em rất ngắn hay không, mặc váy khó coi chết đi được.”
Đáng giận! Thế nhưng dám nói nàng chân ngắn, vóc người một mét sáu mươi tám, chân của nàng làm sao mà ngắn được, nàng quay đầu đang định hung hăng phản bác Kim Chính Vũ, không ngờ lại có một chiếc áo khoác ấm áp choàng lên người mình.
Cúi đầu nhìn chiếc áo âu phục trên người, nàng ngây ngẩn cả người, hắn cẩn thận cài cúc áo khoác cho nàng, sau đó hai tay đút túi