Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342834
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2834 lượt.
u.
Nàng vừa lấy một cục pin khác vừa hỏi: “TiểuNhu, tôi mê man bao lâu?”
“Ừm, hôm nay là ngày thứ ba.”TiểuNhu suy nghĩ một lát rồi trả lời.
Ba ngày, đã ba ngày rồi, nàng nói thầm, cho dù ba ngày nàng không đi học, nhưng chương trình học nàng đã xem qua trước, không cần lo lắng, công việc buổi chiều ở cửa hàng bánh ngọt đã bị Doãn Lạc hàn phá hủy, cũng không cần đi.
Biến mất ba ngày chắc là không có ảnh hưởng lớn, nàng dùng một tay đổi xong pin cho di động, nhưng cục pin này cũng không còn điện, đành phải nhờTiểuNhu giúp sạc điện.
“Cô đói bụng rồi chứ, ba ngày chưa ăn gì. Phòng bếp đã sớm làm tốt, tôi đi hâm nóng lại một chút rồi mang đên cho cô.”TiểuNhu nhẹ nhàng chạy ra ngoài.
Hắn phiền muộn
Nàng yên lặng lắng nghe động tĩnh bên ngoài, đoán chẳng lẽ tên kia lại gọi người đến một lần nữa sao?
Chắc là không có khả năng. Lần trước nàng nhìn thấy lão bá, cũng là cha của hắn đứng ngoài cửa lớn, nhờ nghe lén cuộc nói chuyện mà nàng có thể phân tích, Doãn Lạc Hàn không muốn cho lão bá biết bây giờ hắn ở nơi này, cho nên không thuê người giúp việc, chỉ thuê người làm việc theo giờ là biện pháp tốt nhất, có thể giấu diếm người khác.
Tiểu Nhu quay lại bưng khay đi đến, cũng đóng cửa lại, thanh âm ồn ào bên ngoài bị chắn ngoài cửa.
“Tiểu Nhu, bên ngoài là những ai? Sao lại ồn ào như vậy?”
Hai chữ “Qua đêm” nàng xấu hổ nói không ra lời, người này rốt cuộc đang làm cái quỷ gì, hắn không cho Tiểu Nhu ở lại chăm sóc cho nàng, ngược lại chính hắn lại chăm sóc nàng.
“Đúng vậy! Đây là tận mắt tôi nhìn thấy, cô là bệnh nhân, tiên sinh chăm sóc cho cô.”Tiểu Nhu nghiêm trang gật đầu.
Tạm thời mặc kệ Doãn Lạc Hàn làm như vậy là hư tình giả ý, hay là cố ý làm để Tiểu Nhu nhìn thấy, sau đó chắc chắn sẽ truyền đến tai nàng, bây giờ còn có chuyện làm nàng lo lắng.
Mân Huyên dùng ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằmTiểuNhu, Doãn Lạc Hàn là tổng tài tập đoàn Đường Thịnh, khuôn mặt tuấn tú kia cứ ba ngày thì có hai ngày xuất hiện trên báo cùng tạp chí, Tiểu Nhu không có khả năng không biết hắn mới đúng, hơn nữa ngoại giới cũng đã sớm biết vị hôn thê của hắn là thiên kim Giản thị, Tiểu Nhu có thể tiết lộ ra ngoài hay không đây?
“Không thể tưởng tượng được một phú hào siêu cấp như Doãn tiên sinh lại tự mình chăm sóc cô, thực làm cho người ta hâm mộ.” Tiểu Nhu còn tự lẩm bẩm nói xong, quay đầu đón nhận ánh mắt bức người của Mân Huyên, cô lập tức hồi thần nhận ra chính mình nói sai lầm cái gì, cuống quít cúi đầu. “Thực xin lỗi, tôi không nên lắm miệng. Lúc tôi tới Doãn tiên sinh đã nói với tôi, cô yên tâm, tôi sẽ không nói lung tung ra ngoài.”
Sự thật chứng minh, chuyện gì hắn cũng làm được thật chu toàn, nàng không nên lo lắng mới đúng, Mân Huyên đột nhiên bật cười, cảm thấy chính mình lo lắng thật dư thừa.
“TiểuNhu, cô đi ra ngoài trước đi. Tôi muốn ngủ, cơm chiều không cần gọi tôi.”
Nàng nhẹ nhàng nằm vào trong chăn, nghe thấy tiếng đóng cửa, thuốc vừa uống hình như phát huy tác dụng, nàng mơ mơ hồ hồ đi vào mộng đẹp.
~~~~~***~~~~~
Tòa nhà tập đoàn Đường Thịnh, tầng cao nhất, văn phòng tổng tài——
Thân ảnh cao lớn vùi đầu vào đống văn kiện chồng chất như núi, chỉ lộ ra mái tóc màu nâu, bút máy ký tên xuống tờ văn kiện như rồng bay phượng múa, sau đó ném sang một bên, tiếp tục lấy một tờ khác.
“….. Buổi chiều bốn giờ hội nghị các ngành chủ quản…. Sáu giờ bốn mươi phút ngài sẽ tham gia một tiệc rượu thương mại….”
Thư kí Ôn Nhược Nhàn đứng trước bàn công tác độc lịch trình an bài còn lại của ngày hôm nay.
Hắn cảm thấy mấy ngày hôm nay ý nghĩ của mình hoàn toàn là một mảnh hỗn loạn, suy nghĩ luôn không chịu điều khiển mà cứ chuyển dời đến người con gái kia, không biết nàng đã tỉnh hay chưa? Hắn đã nói với y tá chăm sóc, chỉ cần nàng vừa tỉnh lại, lập tức phải gọi điện thoại cho hắn. Nhưng giờ đã là buổi chiều, mắt thấy trời sắp tối, vẫn không nghe thấy di động vang lên.
Hắn phiền muộn rủa thầm một tiếng, dứt khoát ném bút đi, lấy tay vỗ về mũi, không cần nghĩ ngợi ra lệnh cho Ôn Nhược Nhàn, “Thư kí Ôn, giúp tôi hủy bỏ toàn bộ lịch trình phía sau.”
Ôn Nhược Nhàn dừng một chút, cung kính khép lại bản lịch trình, “Vâng, thưa tổng tài. Mặt khác hôm nay Giản tiểu thư gọi điện thoại lại đây, tôi nói hôm nay ngài bay đến thành phố khác công tác.”
“Được, tôi đã biết, cô đi ra ngoài đi.” Chỉ Dao tìm mình chắc lại để nhắc nhở chuyện party, mấy ngày gần đây hắn thật sự không có tâm tình, lấy cớ nói công tác bận quá.
Ôn Nhược Nhàn đi ra ngoài đóng cửa lại, toàn bộ văn phòng trở nên yên tĩnh, ngón tay gõ xuống mặt bàn từng nhịp, hắn đang đợi tin tức, người con gái kia đã hôn mê ba ngày, thầy thuốc nói hôm nay có thể tỉnh lại.
Di động đột nhiên vang lên, có thể là Chỉ Dao, hắn không muốn tiếp, nhưng lại có trực giác có thể là y tá chăm sóc ở biệt thự gọi tới.
Hắn nhìn màn hình, quả nhiên là điện thoại từ biệt thự. Ấn nút tiếp nghe điện, hắn vừa nghe thấy tin người kia đã tỉnh lại, không tự gi