Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342839
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2839 lượt.
ác đứng lên khỏi ghế, đi ra phía cửa.
Hắn thay đổi
Tay phải vừa nắm vào tay nắm cửa, hắn lại do dự, bây giờ trở về hắn có thể nói cái gì?
“Doãn Lạc Hàn, biết không, anh thực sự rất đáng buồn. Ở trong mắt tôi, anh là một kẻ nghèo khổ, anh không có tình thân, không có tình yêu, anh thậm chí còn máu lạnh tới mức dùng bọn nhỏ đáng thương ở cô nhi viện tới áp bách tôi. Trong thế giới của anh, chỉ còn lại đống tiền mặt lạnh như băng thôi…. Tôi khinh thường anh….”
Đáng giận! Một cú đấm vung vào phía sau cửa, phát ra tiếng vang nặng nề thật lớn, hắn tuyệt không thừa nhận lời nói của cô gái kia ảnh hưởng đến mình. Cái gọi là tình thân hay tình yêu, ở trong mắt hắn, cùng lắm chỉ là những thứ vừa buồn tẻ vừa nhàm chán gì đó, hắn không cần.
Từ lúc nàng bị hộ sĩ đẩy mạnh vào phòng bệnh, toàn bộ đầu óc của hắn đều là khoảnh khắc ngày đó nàng thả người nhảy xuống từ ban công, khuôn mặt lãnh ngạo kia tràn đầy vẻ thoải mái sắp được giải thoát cùng tiêu sái, nàng muốn dùng tự sát để thoát khỏi hắn sao?
Quý Dương xoa xoa cằm, nhàn nhã đổi chân, “Tiểu tử Từ Bang kia nói thật ra không hiểu nổi hành vi của cậu, nói hết mọi chuyện cho tôi.”
“Thế thì sao chứ, trợ lý Từ cũng có thể nói cho cậu, cô ta là con gái của ai.” Doãn Lạc Hàn đang ký tên bỗng dưng dừng lại, đầu bút máy bị ấn chặt xuống văn kiện, hai mắt tỏa ra địch ý thâm trầm, hắn như đang chìm trong hồi ức.
Quý Dương vô lực vỗ vỗ trán, “Lạc, đủ rồi, chuyện kia đã đi qua tận mười mấy năm, không cần phải đau đáu nhớ lại. Hiện tại không phải cậu đã kế thừa toàn bộ tập đoàn, cậu có được tất cả…”
Hắn ném bút “ba” một tiếng, con ngươi đen sâu thẳm tựa như một khối băng ngàn năm không tan chảy, “Cậu cho như vậy là đủ rồi sao? Không, tất cả những cảnh đẫm máu và bị đánh đập đó đã khắc sâu vào đầu tôi, nó là một vết thương mãi mãi cũng không thể khép lại.”
“Nhưng….”
“Quý Dương, nếu cậu còn muốn tiếp tục duy trì quan hệ bạn bè với tôi, xin cậu ngậm miệng lại, chuyện này tôi không muốn nghe lại.” Khuôn mặt tuấn tú của hắn như bao phủ một tầng lạnh lẽo, thanh âm cảnh cáo vang lên.
“Được rồi, tôi không nói, tôi không nói.” Quý Dương bất đắc dĩ giơ tay, lập tức dời đi đề tài, “Mấy chi nhánh công ty ở Malaysia bên kia vốn phải mất nửa năm mới đi vào quỹ đạo, tôi chỉ mất ba tháng đã hoàn thành, thân là tổng tài, không phải cậu nên thưởng lớn cho tôi sao?”
“Đương nhiên, cậu muốn cái gì?”
Khuôn mặt Doãn Lạc Hàn khôi phục bình tĩnh, bất luận kẻ nào trong tập đoàn chỉ cần có biểu hiện trác tuyệt, cho tới bây giờ hắn đều hào phóng khen thưởng, huống chi Quý Dương vừa là bạn tốt nhiều năm của mình vưà là đối tác kề vai chiến đấu nhiều năm.
“Theo quy tắc cũ, hôm nay tan tầm đi bar BUS, xem ai tán tỉnh được nhiều các cô em nhất, bên thua cuộc phải mời khách.” Quý Dương nhếch nhếch mày kiếm, trên mặt xuất hiện nụ cười bất cần đời thường thấy.
Doãn Lạc Hàn hơi mím môi, chậm chạp không mở miệng nói chuyện, mấy ngày nay sau khi y tá chăm sóc rời khỏi, hắn vẫn về nhà vào khoảng bảy giờ, thấy người kia còn mê man, sau đó hắn vào thư phòng tiếp tục xử lý văn kiện ban ngày vẫn chưa xong.
Đợi cho hắn xử lý xong, một bên xoa bờ vai nhức mỏi một bên trở về phòng, tắm nước ấm xong đã là nửa đêm.
Hắn lại đi vào phòng người con gái kia, nàng vẫn duy trì tư thế ngủ như cũ, thầy thuốc nói nàng mất máu quá nhiều, cần tĩnh dưỡng, có thể sẽ mê man ba ngày, không biết chính mình điên rồ thế nào, nhịn không được đi qua ôm nàng, thay đổi tư thế cả ngày không đổi cho nàng, như vậy vài ngày sau nàng tỉnh lại cũng không quá mệt mỏi.
Làm xong mấy việc kia, hắn nói cho chính mình, hắn chỉ là nhất thời đồng tình, lần sau hắn sẽ không bao giờ để ý nàng chết sống, nhưng khi trở lại phòng, hắn lại không ngủ được, trong đầu tràn ngập vẻ mặt tuyệt nhiên của nàng khi nhảy xuống từ lầu ba, không có sợ hãi khi đối mặt với cái chết, chỉ có thản nhiên tiêu sái, hắn không ngủ được, nói đúng hơn, có lẽ hắn không dám ngủ.
Không thể đoán được
Nhưng hắn tự chủ rất tốt, hắn buộc chính mình phải ngủ, và kết quả vẫn cứ giống vô số lần trước đây, hắn lại rơi vào cảnh trong mơ kia, đòn roi tàn nhẫn, mắng mỏ thô lỗ, giống con chó nhỏ bị người ta vứt bỏ lui vào trong góc, trơ mắt nhìn từng roi lại từng roi quất xuống người mình….
Phút chốc ngồi bật dậy trên giường, đầu hắn đầm đìa mồ hôi, vì thế kìm lòng không đậu lại chạy tới phòng nàng.
Ánh trăng từ ngoài cửa sổ rọi vào, làm nổi bật sắc mặt tái nhợt của nàng, khoảnh khắc ấy, thân thể suy yếu trên giường phảng phất như đang trôi bồng bềnh, hắn có ảo giác ngay sau đây nàng sẽ biến mất trước mắt mình.
Sau đó, hắn nghe được nàng không ngừng nói lời vô nghĩa, hắn đi qua ngồi xuống mép giường, nàng vẫn đang lắc đầu rồi la hét gì đó, hai chân không ngừng đá loạn xạ, chăn cũng bị đá rơi xuống dưới giường.
Mân Huyên cứ nghĩ mình chịu tác dụng của thuốc sẽ ngủ đến hừng đông,