XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342859

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2859 lượt.

nàng.
“Hiện tại… lập tức…. lập tức biến…” Khuôn mặt tuấn mĩ nhưng phủ đầy âm hàn lạnh lẽo, cô ả bắt lấy tập tiền trong miệng, nhất thời vui vẻ ra mặt, vẫn không cam lòng gửi cho hắn một nụ hôn gió.
Cô ả vừa mới bước ra khỏi xe, hắn liền dẫm chân ga bên dưới, xe thể thao lao đi như gió.
Kế hoạch bị quấy rầy, bình thường theo thói quen của hắn, sẽ lái xe tới một quán bar khác tìm kiếm bạn trên giường tối nay, sau đó trải qua một đêm mĩ loạn, đợi cho chính mình thiếp đi khi đã kiệt sức.
Nhưng không biết vì sao, đêm nay hắn mất đi hứng thú “đi săn”, cảm giác buồn tẻ mà chán nản, hoặc cũng có thể nói hiện tại toàn bộ đầu óc của hắn đều là bóng dáng của người phụ nữ tên là Lăng Mân Huyên kia, tức giận đập mạnh xuống tay lái, hắn không ngừng lẩm bẩm, bắt buộc chính mình phải nghĩ sang chuyện khác, sau đó vào lúc không thể không thấy, bóng dáng của người kia lại chui vào, chiếm cứ tất cả đầu óc hắn.
Hiện tại đã là nửa đêm rồi, sao Từ Bang còn chưa gọi điện thoại đến báo cáo người kia thế nào, hay là cô ấy còn chưa ra khỏi phòng cấp cứu?
Có lẽ hắn đang đồng tình với người phụ nữ kia, đúng thế, đúng là như vậy. Bây giờ chỉ cần đi liếc mắt nhìn cô ấy một chút, sau đó làm cho cõi lòng tràn ngập tâm trạng đồng tình này bị lấp đầy đến thỏa mãn, như vậy hắn sẽ không nghĩ mãi về cô ấy nữa.
Khi nào thì hắn cũng trở nên lề mề thế này đây, hắn cười nhạo chính mình, xoay tay lái, làm xe rẽ về hướng bệnh viện có khoa chỉnh hình nổi tiếng nhất nước.
Xe thể thao đi vào bãi đỗ xe, khi hắn xuống xe liền lấy di động ra nhìn, thấy vài cuộc gọi chưa bắt máy, thì ra Từ Bang đã gọi điện từ sớm, gọi đến từ lúc mình mới đi vào quán bar, đại khái lúc đó âm nhạc bên trong quá lớn, chính mình không nghe thấy.
Hắn vừa bước đến cửa bệnh viện vừa tùy ý kiểm tra di động, lại phát hiện Từ Bang nhắn đến mấy tin, đều cùng một nội dung, về tình hình của người kia. Thì ra hai giờ trước cô ấy đã được chuyển vào phòng bệnh, xương cốt đã được nối lại một lần nữa, bó bằng thạch cao, ba tuần nữa mới có thể tháo bỏ.
Hắn cẩn thận xem đến cuối cùng, mặt trên viết hiện tại phòng bệnh cô ấy nằm là 605. Tầng sáu đặt các phòng bệnh chuyên dụng dành cho khách quý, đây là hắn cố ý bảo Từ Bang đi sắp xếp.
Hắn bước nhanh đến thang máy đi lên tầng sáu, đẩy cửa phòng ra, bên trong bố trí như một căn phòng nhỏ hạng sang, nếu không phải trong không khí vẫn có mùi cồn tiêu độc gay mũi, thì người ta khó có thể tin được nơi này là bệnh viện.
Hắn tùy tay ấn chốt mở, đệm trải giường trắng tinh làm nổi bật khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của nàng, ngực bất ngờ bị đánh mạnh vài cái, hắn nhíu mày, không khỏi nhìn xuống cánh tay của nàng, mặt trên quả nhiên được bó thạch cao như lời Từ Bang nói.
Tiếng hít thở mỏng manh vang lên đều đều trong căn phòng tĩnh lặng, nhìn đồng hồ trên tay, đã hơn hai giờ rồi, hắn cũng muốn nhắm mắt ngủ, nhưng mà hắn lại sợ hãi ác mộng sẽ lại đây tập kích.






Hắn có thể cười
Đột nhiên hắn có chút ghen tỵ với nàng, dựa vào cái gì nàng có thể ngủ ngọt ngào như vậy, dựa vào cái gì mà hắn ngày ngày đêm đêm đều bị ác mộng quấy nhiễu.
Hắn định dùng tay hung hắng nhéo khuôn mặt non mịn của nàng, nhưng tay phải hình như cũng có suy nghĩ riêng, liền chuyển biến thành vuốt ve nhẹ nhàng, tâm tình phiền muộn lập tức dễ chịu hơn.
Tại sao có thể như vậy?
Hắn như bị điện giật mà thu tay lại, kinh ngạc nhìn tay phải của mình, lại nhìn khuôn mặt xinh đẹp đang say ngủ, đầu óc hắn bị làm sao thế nhỉ, hoặc vừa rồi là ảo giác cũng nên.
Trong đầu có một giọng nói nói cho hắn, thì ra khi nàng hôn lại hắn, cảm giác hai người hôn lẫn nhau đúng là quá mức ngọt ngào.
“Khát…. Khát.. Nước…” Nàng lại liếm liếm đôi môi khô nứt, còn khàn khàn nói nhỏ.
Hắn nhìn cốc thủy tinh, cầm lấy cái cốc lại ngậm lấy một ngụm to, lần này hắn vừa đút nước xong, nhanh chóng rời khỏi đôi môi nàng, nhưng nàng vẫn còn kêu khát.
Vì thế, hắn một lần lại một lần lặp lại động tác vừa rồi, mãi đến khi cốc nước tràn miệng chỉ còn thấy đáy mới thôi.
Đút cho nàng ngụm nước cuối cùng, hắn đang chuẩn bị rời đi, thình lình nàng vươn đầu lưỡi ra liếm lấy môi hắn, như có như không, nháy mắt cảm giác như bị điện giật, hắn lập tức đứng bật dậy.
Chết tiệt, cô gái này biết rõ hắn hiện tại không thể đụng vào mình, còn cố ý làm ra động tác dụ hoặc hắn như vậy, chờ nàng khỏi bệnh, hắn tuyệt đối sẽ làm cho nàng biết đến hậu quả vì khơi mào dục vọng của hắn.
Nhắc tay nhìn đồng hồ, đã ba giờ hơn rồi, bị cô gái này ép buộc một trận, hắn thấy có chút buồn ngủ, mà tay nàng cứ nắm chặt lấy tay hắn không buông lỏng.
Nhìn cánh tay gầy yếu của nàng, nội tâm dâng lên một chút thương hại không nỡ, hắn gục đầu xuống, mí mắt nặng như đeo chì, dần dần thiếp đi.
Thân ảnh cao lớn ghé vào đầu giường, sợi tóc màu nâu che khuất khuôn mặt, phát ra tiếng hít thở rất nhỏ, biểu hiện chủ nhân đang gặp mộng đẹp.
Bàn tay to nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, cánh môi sưng đỏ của nàng mang th