Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342860
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2860 lượt.
trên tay nàng, tiếng nói trầm thấp, “Bác sĩ Lý nói khi nào thì có thể truyền xong?”
Quý Dương nhìn Mân Huyên vẻ mặt mê mang, nhanh chóng trả lời, “Lát nữa còn phải đổi thêm một lọ, phải tới buổi chiều.”
Doãn Lạc Hàn nhắm mắt tự ngẫm, cúi đầu nói, “Ừm, vậy buổi chiều.”
Lúc này nàng đã hiểu được bọn họ đang thương lượng chuyện gì, cũng nghe ra kết quả, Qúy Dương dựa theo lời dặn dò của bác sỹ Lý yêu cầu nàng cần tĩnh dưỡng trong bệnh viện, mà Doãn Lạc Hàn không biết vì nguyên nhân gì nhất định không chịu, hắn yêu cầu mang nàng về biệt thự, sau đó thuê y tá chuyên nghiệp đến chăm sóc nàng.
“Nghe nói bệnh nhân tỉnh.” Một tiếng nói vang dội vang lên ngoài phòng bệnh, bác sỹ Lý khoác áo blouse trắng đi đến, phía sau có hai hộ sĩ phụ giúp xe đẩy đi theo, ông ta nói với Doãn Lạc Hàn, “Doãn tiên sinh, bây giờ tôi phải kiểm tra bệnh nhân một chút, các anh đi ra ngoài chờ trước đi.”
Doãn Lạc Hàn mím môi chưa nói cái gì, Quý Dương đã tiến lên túm lấy hắn, “Lạc, chúng ta đi ra ngoài.”
“Kia… Xin đợi một chút.” Từ khi rời giường đến bây giờ Mân Huyên mới đột nhiên mở miệng gọi bọn họ lại, “Tôi hôm qua tôi hẹn với Chỉ Dao cùng cô ấy đi ăn tối, kết quả… Tôi hôm qua cô ấy đến dưới lầu không thấy tôi, chắc chắn sẽ sốt ruột, tôi muốn nhờ các anh giúp tôi cầm di động lại đây, tôi muốn gọi điện cho cô ấy…”
“Phiền toái như vậy, lát nữa dùng di động của ta…” Doãn Lạc Hàn nghiêng người, nói một nửa mới biết mình nói sai, vội vàng dừng lại, trầm ngâm một tiếng, “Ừm, lát nữa tôi bảo người khác cầm lại đây cho em.”
Tình yêu đến bất ngờ
“Tôi muốn để cho thư kí Ôn đi lấy giúp tôi có thể chứ?” Mân Huyên đã sớm chọn người, nhớ lại lần đó ở cửa hàng quần áo cao cấp lần đầu tiên gặp Ôn Nhược Nhàn mà dường như đã quen từ lâu, cô ấy mặc quần áo bình thường mà có vẻ vô cùng nhẹ nhàng khoan khoái tự nhiên, hoàn toàn không giống với một thư kí Ôn đeo chiếc kính đen rất to, mặc trang phục công sở chững chạc khi làm việc. Không hiểu sao nàng lại ỷ lại cô ấy, tuyệt không cần Doãn Lạc Hàn phái Từ Bang kia đi đâu.
Doãn Lạc Hàn hơi nhíu nhíu mày, xem là đồng ý với đề nghị của nàng.
“Lạc.” Quý Dương đột nhiên thân thiết ôm lấy Doãn Lạc Hàn, tiếng nói hàm chứa vẻ hưng phấn.
Doãn Lạc Hàn giật mình nổi da gà khắp cả người, vội vàng lắc mình né tránh cánh tay Quý Dương, “Có chuyện thì nói đi, không cần ôm ôm ấp ấp.”
“Cứ như vậy, đến lúc đó Qúy Dương sẽ nói cho cô.” Doãn Lạc Hàn hoàn toàn không tiết lộ chút tin tức nào, lập tức cúp điện thoại.
Quý Dương nghiêng tai dán lên di động của Doãn Lạc Hàn nghe được cả đoạn đối thoại, vẻ thú vị trên mặt chỉ có tăng chứ không có giảm, “Kế tiếp sẽ là một cuộc gặp mặt thú vị, không phải sao?”
Cùng lắm chỉ là một cuộc gặp mặt mà thôi, thế mà có thể làm cho Quý Dương quen thói ong bướm cười thành như vậy được. Mấy người sa vào tình yêu đều ngu ngốc như vậy sao?
Doãn Lạc Hàn ra vẻ không chịu nổi, đẩy mạnh Qúy Dương, “Đừng ngây ngô cười mãi thế, nhanh nhanh đi làm chuyện quan trọng đi.”
“Tuân lệnh, Doãn đại tổng tài.” Cánh tay của Quý Dương giơ lên trước trán, sau đó xoay người đi đến thang máy cách đó không xa.
Doãn Lạc Hàn lại nhớ ra gì đó, bước vài bước tiến lên, lấy ra tờ giấy ghi chép trong túi quần, đưa đi qua, “Đây là địa chỉ, ngày đó đi vội vàng quá không có lấy chìa khóa, tí nữa cậu nhớ rõ tìm người mở khóa, rồi đổi lại một bộ khóa có tính năng tốt.”
“Không thành vấn đề.” Quý Dương gật đầu thật mạnh, nhìn cửa thang máy mở ra, hắn vội vàng bước vào, lại bị Doãn Lạc Hàn đột nhiên kéo lại, hắn thấp giọng nói bên tai Quý Dương, “Đến lúc đó cậu đem chìa khóa mới đưa cho cô ấy, nhưng phải nhớ rõ âm thầm giữ lại cho tôi một chiếc khác đấy.”
Quý Dương kinh ngạc trừng mắt nhìn, sau đó nở một nụ cười xấu xa, “Đã biết, tôi đi đây.”
Thang máy vừa nãy đã bị bỏ lỡ, lúc này vừa vặn có một bên thang máy khác cũng mở ra, Quý Dương lắc mình chạy vào, ấn nút, thang máy chậm rãi đi xuống.
Hắn nhanh chóng lái xe đến đỗ dưới lầu tập đoàn Đường Thịnh, cũng không nhìn thấy thân ảnh kia đâu, hắn ôm lấy tay lái, nhìn đồng hồ lẳng lặng đi qua ba phút, cuối cùng nhìn thấy một thân ảnh vội vàng đi ra.
Ôn Nhược Nhàn chạy chậm lại đây, đẩy gọng kính đen, đứng cạnh xe thể thao, cung kính kêu một tiếng, “Tổng giám đốc.”
Quý Dương đảm nhiệm chức vụ phó tổng tài đồng thời cũng giữ chức tổng giám đốc thương hiệu L&K do tập đoàn Đường Thịnh sáng lập, hai chức vụ quan trọng làm cho địa vị của hắn trong tập đoàn Đường Thịnh gần như ngang bằng tổng tài.
Hắn là bạn thân nhiều năm với tổng tài, mấy chuyện phong lưu lãng mạn của hai người cũng liên tiếp không ngừng, thường xuyên thay phiên nhau lên đầu đề các báo giải trí hoặc là khuôn mặt trang bìa các tạp chí, từng nghe nói rất nhiều chuyện quan hệ riêng tư của bọn họ nhưng chưa từng xảy ra chuyện yêu đương lưu luyến trong văn phòng, bởi vậy toàn bộ nữ viên chức trong tập đoàn vừa yêu lại vừa hận bọn họ.
Nhưng, không biết vì sao, từ lần trước nàng vô ý va vào với tổn