Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342865

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2865 lượt.

g giám đốc trong thang máy, làm cho kính mắt của mình rơi xuống đất, nàng liền phát hiện hắn có chút không bình thường, không, không phải là có chút, mà là bất bình thường rất lớn.
Hắn luôn cố ý gây khó dễ cho nàng, hoặc là cố ý bới bèo ra bọ tìm lỗi của nàng trong công việc, vì thế nàng hoài nghi, hay là lần đó nàng xô vào hắn rồi, còn bận bịu … tìm kính mắt, quên mất không nói xin lỗi hắn, thế nên hắn vẫn canh cánh trong lòng cho đến bây giờ?
Hừ, thật là gã đàn ông có lòng dạ còn nhỏ mọn hơn lỗ kim.
Hơn nữa nàng ghét nhất mấy tên đàn ông sát gái, cho nên cảm giác chán ghét Quý Dương càng thêm sâu sắc, cũng may chính mình là thư kí của Doãn tổng tài, tuy hắn là phó tổng tài kiêm tổng giám đốc, nhưng hắn cũng không thể quản lí nàng, càng chưa nói tới xuất hiện cùng nhau.
Lần này nàng hoàn toàn không đoán trước được tổng tài lại đột nhiên gọi điện thoại đến, hơn nữa còn muốn chính mình cùng vị tổng giám đốc lòng dạ hẹp hòi này cùng đi, rốt cuộc là làm cái gì thế chứ? Thực không muốn cùng một chỗ với người kia, nàng bất mãn nghĩ.
Ngay khi nàng còn ngây người, Quý Dương đã đẩy cửa xuống xe, khuôn mặt bất cần đời đã sớm không còn ý cười, buông mi mắt lạnh lùng cao ngạo nhìn vào nàng, “Thân là thư kí của tổng tài, quan niệm về thời gian của cô cũng thật kém cỏi, đến muộn tận ba phút.”






“Thực xin lỗi, tổng giám đốc.” Ôn Nhược Nhàn vội vàng tạ lỗi, thân là thư kí lâu năm của tổng tài tập đoàn Đường Thịnh, nàng biết rõ, nhận sai đúng lúc đúng chỗ trước mặt thủ trưởng là nguyên tắc cơ bản nhất, cho dù cô đến muộn là vì có chuyện khẩn cấp phải giải quyết, cô cũng chỉ có thể nuốt vào trong bụng mà thôi.
“Lên xe.” Quý Dương bỏ xuống một câu, cất bước vào trong xe ô tô, nàng đành phải kiên trì ngồi xuống ghế cạnh tay lái.
Nàng không biết phải đi đến đâu, đành phải nhìn khuôn mặt nghiêng của Qúy Dương, không lên tiếng nữa, đợi đến khi xe ô tô đi vào một ngõ nhỏ miễn cưỡng mới có thể đi vào, nàng vẫn không rõ vì sao lại thế này.
Quý Dương xuống xe, quay đầu nhìn Ôn Nhược Nhàn vẫn còn ngồi bên trong, hơi cao giọng ra lệnh: “Thư kí Ôn, xuống xe.”
“Ồ, vâng.” Nàng đẩy cửa xe, cuống quít bước xuống, bước nhanh đến chỗ hắn.
“À ừm… Đúng vậy, anh trở lại vì muốn lấy mấy thứ cho Mân Huyên.” Hắn không quen không biết Mân Huyên, lí do này nói ra thật sự rất không lọt tai, Quý Dương vỗ vỗ cái trán phát đau, âm thầm oán hận tên tiểu tử Doãn Lạc Hàn ném cho mình một mớ bùng nhùng.
“Anh trở về lấy mấy thứ cho Mân Huyên?” Chỉ Dao hoàn toàn không tin vào hai lỗ tai mình, khi nào thì Quý Dương lại thân thiết với Mân Huyên như vậy, chẳng lẽ là… Mân Mân đi cả đêm không về có liên quan tới Qúy Dương?
Nhìn ánh mắt Chỉ Dao chuyển dần từ hoài nghi sang ái muội, Quý Dương dở khóc dở cười, càng cảm thấy có chút hoang đường, nhưng hắn cũng không thể mở miệng giải thích, rõ ràng là nên để cho Chỉ Dao hiểu lầm mới là tốt nhất, hắn chịu tiếng xấu thay cho tiểu tử Doãn Lạc Hàn kia, vẫn còn đỡ hơn chuyện chân tướng bị vạch trần.
Ôn Nhược Nhàn đẩy đẩy gọng kính đen, đột nhiên lên tiếng, “Giản tiểu thư, thật ra tổng giám đốc đến nơi này lấy mấy thứ vì Lăng tiểu thư, bạn thân của cô bị bệnh, cô ấy té xỉu ở ven đường, tổng giám đốc đúng lúc bắt gặp, đã cứu cô ấy.”
Hai ánh mắt tràn ngập kinh ngạc cùng lúc bắn về phía Ôn Nhược Nhàn, cứ việc Quý Dương có chút kinh ngạc, nhưng ngẫm nghĩ cẩn thận lại, đây thật là lý do lấp liếm tốt nhất trước mắt.
Chỉ Dao kinh ngạc bật dậy khỏi sô pha, ngơ ngác, “Mân Mân… Mân Mân té xỉu? Sao có thể té xỉu? Cô ấy đâu? Bây giờ ở nơi nào? Em… Em muốn nhìn thấy cô ấy.”
“Cánh tay cô ấy bị gãy, hiện tại đang nằm trong bệnh viện, nhưng đã qua cơn nguy hiểm.” Quý Dương hợp thời tiếp lời, đầu óc đột nhiên lóe lên một ý niệm, Chỉ Dao biết chuyện của Mân Huyên rồi, tuyệt đối sẽ yêu cầu đi thăm, như vậy tiểu tử Doãn Lạc Hàn kia không thể mang Mân Huyên về biệt thự dưới mí mắt Chỉ Dao. Tức là, đến tận khi Mân Huyên khỏi hẳn, cậu ta cũng không thể quang minh chính đại nhìn thấy cô ấy, làm cho tên mồm miệng ác độc kia hiểu thấu con tim mình sớm một chút cũng không phải là chuyện không tốt gì, chỉ mong một phen khổ tâm này của Quý Dương hắn có thể thu được hiệu quả như mong muốn mà thôi.
“Bệnh viện? Được rồi, hai người nhanh chóng đưa em đi thôi.” Chỉ Dao vừa nói thầm vừa chạy vào toilet, bên ngoài lập tức nghe thấy tiếng cô rửa mặt chải đầu.
Ôn Nhược Nhàn và Quý Dương im lặng liếc nhìn nhau một cái, Quý Dương xoay người gọi điện thoại, nói cho Doãn Lạc Hàn chuyện bất ngờ xảy ra bên này.






Trong phòng bệnh,
Bác sĩ Lý đã bước ra ngòa, hộ sỉ đẩy xe tới, bên trên có một chén cháo hoa nóng hôi hổi, nhẹ nhàng đặt xuống tủ đầu giường.
Nhìn hai tay Mân Huyên không thể hoạt động, cô hộ sĩ bưng bát cháo hoa lên, “Lăng tiểu thư, tôi đút cho cô nhé!”
“Được, cám ơn cô.” Lăng Mân Huyên nở nụ cười ngọt ngào, được hộ sĩ giúp đỡ ngồi dậy, nói thật