Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!
Tác giả: Hồ Điệp Seba
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341723
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1723 lượt.
ngoài cả ngàn dặm.
Trần Tế Nguyệt thì thào tự lẩm nhẩm, “Cô không trở thành Thái tử phi… Không biết là đại hạnh hay là đại bất hạnh của Đại Yến.” (đại hạnh: may mắn)
“Đương nhiên là đại hạnh rồi.” Trần Thập Thất nhẹ nhàng cười, “Hoài Chương huynh là một Thái tử tốt, tương lai sẽ là một hoàng đế tốt. Lấy một bà vợ tâm tư tăm tối như ta thật sự quá lãng phí rồi.”
“Lòng dạ quá sâu, tâm tư quá nhiều là được rồi, nói tăm tối thì có hơi quá đáng.” Trần Tế Nguyệt không biết vì sao rất không cao hứng, thậm chí có loại đau lòng không thoải mái, “Hoài Chương mặc dù là Thái tử, nhưng chưa chắc sẽ là hoàng đế. Người đã ngót nghét ba mươi rồi, lại chưa có con nối dõi…”
Đối với một Thái tử mà nói, đây đúng là một thiếu sót đáng sợ.
Trần Thập Thất rũ mắt, “Hoài Chương huynh sắp có đích trưởng tử hoặc đích trưởng nữ rồi.” Khóe môi tràn ra ý cười nhàn nhạt, “Ngày sinh có lẽ sẽ là tiết Trùng Dương ngày 9/9.”
Trần Tế Nguyệt dựng lông măng.
Thái tử mười sáu tuổi đã lấy Thái tử phi, đông cung phong phú, nhưng vẫn không có chút động tĩnh. Đúng vậy, hắn từng tới thăm Trần Thập Thất… một lần.
“Không phải cô nói… chỉ xem bệnh cho nữ nhân sao?” Trần Tế Nguyệt rất khó nói rõ tâm tình của mình, là kinh hãi, hay là không thoải mái.
“Huynh ấy là ca ca đồng môn.” Trần Thập Thất ngẩng đầu nhìn hắn, “Ca ca thì không có vấn đề nam nhân nữ nhân. Hơn nữa chỉ là chuyện ẩm thực xung khắc, cũng không phải trúng độc, chữa trị rất đơn giản. May mắn huynh ấy thường hành tẩu bên ngoài, không thường ăn cơm trong cung… Cho nên căn bản chuyện rất nhỏ. Huynh ấy cũng đã đáp ứng ta trước khi sinh ra đích trưởng tử, tránh cho tương lai thiên hạ đại loạn… Đây chính là phí xem bệnh ta muốn.”
Cảm giác không thoải mái này, trở nên có chút chua, càng lúc càng chua. Hắn thật ghét cái loại ngữ khí ôn hòa mang theo ý cười lúc Trần Thập Thất nhắc tới Thái tử gia.
“Ta vốn nghĩ cô là một người có nguyên tắc.” Trần Tế Nguyệt cứng ngắc nói.
Trần Thập Thất kinh ngạc nhìn hắn, “Thiếu chủ, chúng ta cũng đã quen biết một thời gian ngắn… huynh không biết ta giỏi nhất là ‘nhìn người mà chia đồ ăn’ sao? À, ta hiểu rồi. Thiếu chủ, thân thể huynh rất tốt, chỉ là tính tình không được tốt lắm, ăn uống ngủ nghỉ phân chia không đều đặn. Nhưng ta đã gọi huynh một tiếng đường ca, đương nhiên cũng sẽ công bằng như Hoài Chương huynh, nếu như…”
“Ai là đường ca của cô?! Ta tuyệt đối không thừa nhận!” Trần Tế Nguyệt sừng sộ nổi cáu.
Tức tối cưỡi ngựa đi ra, bị cơn gió mang theo hạt tuyết thổi tới, Trần Tế Nguyệt dần dần tỉnh táo lại, không khỏi cười khổ.
Kết quả vẫn bị nàng dắt mũi, chọc tức một trận. Nàng tuyệt đối là cố ý, nhưng Bắc Trần lấy ở đâu những chuyện hậu trạch loạn thất bát tao này chứ, bọn họ là con cháu Mặc gia, tôn sùng “không phung phí”. Ngay cả chi phí ăn mặc đều phải đơn giản tiết kiệm, tự thân vận động, sao có thể hao phí tiền tài một cách không cần thiết được, cái hư danh giả tạo gì mà ‘khai chi tán diệp’ kì thực chính là thú vui suy đồi thu vào đám cơ thiếp vô dụng.
Nhưng hắn không nên mở miệng châm biếm, hỏi Nam Trần liệu có người dám tự xưng là “Mặc giả”?
Đây là lần đầu tiên, hắn nhìn thấy Trần Thập Thất lộ ra thần tình sợ hãi yếu đuối, bị thương sâu sắc.
Kỳ thực Bắc Trần Hiệp Mặc, cũng không có ai dám tự xưng là “Mặc giả”. Có lẽ, so ra Nam Trần Nho Mặc khuất phục thế tục hơn, nhưng Bắc Trần cũng vứt bỏ rất nhiều kiên trì của Mặc gia.
“Huynh cao hứng đi? Vui vẻ đi? Mẫn cảm cỡ nào a, thoáng cái liền nhìn thấu ta. Đúng, ta chính là hạng người thích làm bộ làm tịch đó! Ta không có lòng từ bi, tự tư tự lợi, hơn nữa còn ác độc đó! Ta chỉ là đang cứu ta cứu chính ta mà thôi! Huynh cút đi cho ta… không đúng, là ta đi, ta đi!”
…Lần đầu tiên nhìn thấy Trần Thập Thất nổi giận làm loạn lên thế, Trần Tế Nguyệt cảm thấy khiếp sợ cũng không đủ để hình dung tâm tình hiện tại của hắn. Trong lúc hỗn loạn, thiếu chủ hắn đây bị Bộ khúc Bắc Trần mạnh mẽ mời ra ngoài hứng gió, Kim Câu Thiết Hoàn ở bên trong nhẹ giọng trấn an Thập Thất nương tử của Nam Trần đang kích động.
Thực sự là, phức tạp.
Thủ lĩnh đám Bộ khúc – Ngô Ưng lúng túng cười, “Thế này… thiếu chủ, Thập Thất nương tử tâm tình thật không được tốt lắm… Ngài xem, có muốn đến phòng thuộc hạ sưởi ấm một lát không? Thập Thất nương tử đã mệt mỏi một ngày một đêm, trên tay không có sức lực, thái dương ngài bị ném không nặng lắm, ngài trông này, cũng không bị rách da, bôi lên tí thuốc mỡ là ngon lành cành đào…”
Quả nhiên toàn bộ đều bị dụ đi ráo trọi rồi! Không chỉ lỗ mỗi Kim Câu Thiết Hoàn, mà tất cả người tạm giao cho nàng, toàn bộ đều lỗ sạch sẽ!
Hắn trầm mặt, nếp nhăn phẫn nộ giữa mi gian càng sâu, khí thế có thể so với bão tuyết đi theo Ngô Ưng đến sương phòng của hắn, còn có vài người trung thành và tận tâm, thay phiên túc trực, canh giữ ở ngoài nhà chính nghe động tĩnh.
“…Tối hôm qua, ngài vừa đi không bao lâu, đã có người tới cửa cứu mệnh. Thực sự đã trì hoãn quá lâu, lâm bồn hai ngày