Tác giả: Hồ Điệp Seba
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341734
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1734 lượt.
ủ xuất hiện? Yêu nghiệt phương nào?!
Khóe miệng Trần Tế Nguyệt không bị khống chế co giật. Các ngươi… Có thể đừng đem tâm tư viết lên mặt rõ mồn một như thế được không?
“…Thiếu chủ?” Kim Câu run rẩy khẽ gọi.
Có được một cái trừng mắt đầy uy nghi bắn ra hung quang tứ phía đích thị là của Trần Tế Nguyệt. Người đầy sân không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm, nhao nhao khen tay nghề thêu thùa của Thập Thất nương tử quả thực là đẹp không thể chê vào đâu được, mặc trên người thiếu chủ thật quá hợp vân vân.
Trần Tế Nguyệt bực mình không muốn nói chuyện.
“Trần thiếu chủ, ngài như vậy không giống a.” Kéo cửa đi ra, Trần Thập Thất thở dài, “Không phải ngài đã đáp ứng ta sao? Chỉ giả trang một ngày thôi, dù sao mỗi ngày đều giả vờ mà.”
Hắn tức giận quay đầu trừng Trần Thập Thất, lại cùng với tất cả Bộ khúc trong sân… tiến vào trạng thái hóa đá.
Lần đầu tiên, bọn họ được nhìn thấy Trần Thập Thất trước nay mặt mộc, lại trang điểm. Kỳ thực, nàng cũng không thoa son trét phấn gì rực rỡ lắm, chỉ hơi phớt một lớp hương phấn mỏng, khiến cho khí sắc trắng xanh do bệnh, trông khá hơn, hàng mày được tỉa mỏng, đôi môi trước nay luôn thảm đạm vô sắc, tinh tế bôi một lớp son có màu gần giống với màu đỏ gần đến đen của áo khoác tay rộng mặc ngoài, trên lớp son trên môi bôi thêm một lớp tinh dầu phòng nứt da.
Có vậy thôi. Nhưng chỉ có như thế, liền tựa như viên minh châu bám bụi được phủi đi lớp bụi, loáng thoáng chứa ánh sáng chói lọi. Lúc mỉm cười, đôi môi bóng mật với hình dạng duyên dáng kia, khiến lòng người khẽ run rẩy.
Mái tóc trắng bạc vấn búi tóc trụy mã buông rũ xuống một bên, chỉ dùng hai cây trâm bạc trơn nhẵn cố định, vờn quanh dùng một chuỗi hoa hồng cung sa với cánh hoa đỏ sậm nhụy vàng, buông rũ sau tóc mai, vô cùng bắt mắt. Tai đeo hai giọt mã não màu đỏ đen, liền không còn trang sức gì khác.
Chỉ vàng chỉ bạc thêu ẩn trên áo khoác tay rộng màu đỏ gần đen, lá vàng gai bạc dây leo lục, những đóa hoa hồng gần tàn lụi, hoa lệ đến gần như kiêu ngạo, thêu lan rộng men theo cổ tay áo, to chừng ba ngón tay, vạt áo trước phiêu phiêu vài đóa không ch᭠đất, chân chính khiến người chú ý chính là thân cành thon dài và đóa hoa cấu thành đường nét ưu mỹ.
Nhưng chân chính kiêu ngạo, lại là khí thế muôn vàn của bạch nguyệt quý (hoa hồng) trắng muốt như tuyết sau lưng. Tựa như sống, cực kỳ sống động như thật, làm cho người ta sợ nó sẽ từ trên y phục rơi xuống. Bông hoa cực lớn cúi đầu, cánh hoa như tuyết, tựa như vừa trong mớ đất bùn đội lên, rễ cây nho nhỏ ngoằn nghèo lan đến cùng tận, tựa như bò leo kéo theo cả vạt áo xuống đất.
Lớn mật đến tưởng chừng như ngang ngược, gần như không thể tưởng tượng được, lại dung hợp đến hài hòa hoàn mỹ như vậy.
Đồng dạng là váy dài tay rộng màu xanh nhạt, đồng dạng là áo khoác ngắn hơn áo trong một tấc. Lại làm nổi bật lên tấm áo khoác kiêu ngạo hoa quý đến có phần quá mức thêm vài phần nhu hòa. Trên thắt lưng phẳng phiu mang theo những chuỗi hồ điệp thật dài, tung bay trước vạt váy dài xanh nhạt.
Chống gậy trúc, đạp guốc gỗ, thi thi mà đến, chuỗi hoa hồng cung sa bên tóc mai màu bạc khẽ đong đưa. Vẻ mặt trong trẻo nhu hòa, tựa như tản ra hương hoa hồng nhàn nhạt, nhất hành nhất chỉ*, quả nhiên cẩm tú Bồi Hồi.
(* nhất hành nhất chỉ: đi một bước dừng một bước)
Cái gọi là mỹ nhân, chỉ thế này mà thôi.
Trần Tế Nguyệt rũ mắt nhìn nàng, trong bất tri bất giác đã thu liễm uy nghi quá mức cường liệt lại, thậm chí là có chút ôn nhu một cách đau thương.
Hãy nhìn nàng đi, các ngươi, hãy nhìn nàng đi. Hiện tại nàng rất đẹp đúng không? Chính xác. Tựa như một đóa mẫu đơn bằng sứ trắng đã vỡ nát được khôi phục lại, cuối cùng có thể khôi phục hình dáng cũ được một hai.
Ấy vậy mà lại càng khiến người khác không thể chịu được, không thể tha thứ được.
Nàng vốn dĩ phải xinh đẹp hơn tươi sắc hơn, phải là Trần Bồi Hồi được ca tụng không để son phấn làm vấy bẩn nhan sắc a! Đáng lẽ ra, nàng phải tràn đầy hoa thơm, càng khiến người người nín thở mới đúng. Hiện tại cái đẹp kia, chỉ là tàn dư.
Không thể tha thứ được.
*
“A, biểu tình bây giờ của thiếu chủ không tệ nha, hơn hẳn so với ta tưởng tượng rồi.” Trần Thập Thất kinh ngạc. “Ta biết huynh rất giỏi cải trang, lại không nghĩ rằng có thể cải trang đến mức này, thật không hề đơn giản.”
Vốn đang đau lòng đến không thể hô hấp, Trần Tế Nguyệt không chỉ rất nhanh có thể hô hấp trở lại, ngay cả đau lòng đều bốc hơi gần như tắp lự.
Nữ nhân Nam Trần khó ưa này.
“Rồi rồi rồi, đừng trừng ta. Ta biết giả vờ giả vịt rất mệt a, trước thả lỏng một chút đi.” Nàng đưa gậy trúc cho Thiết Hoàn, “Phải đi mừng thọ, chống gậy trông không dễ nhìn lắm, hôm nay làm phiền Kim Câu Thiết Hoàn đỡ ta rồi…”
Trần Tế Nguyệt mặt lạnh đẩy Thiết Hoàn ra, tức tối đưa tay ra.
“Bắt đầu ngay giờ á?” Trần Thập Thất càng kinh ngạc, “Không cần đâu, vẫn chưa tới thời gian bắt đầu trò hay…”
Trần Tế Nguyệt thực sự không thể kìm được nữa .
“Câm miệng.” Hắn nghiến răng nghiến lợi nói, “Bây giờ là cô nhờ ta… Cho nên, câm miệng.”
N