Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông
Tác giả: Hồ Điệp Seba
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341732
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1732 lượt.
được kính trọng này, xem như cũng là chi thứ có quan hệ máu mủ khá gần với chi trưởng, lại có quan hệ rất thân mật với cố phò mã – Đô úy Đỗ Như Trác – có xuất thân đích tôn của chi trưởng, Đỗ Như Trác từng do tiểu Đỗ học sĩ đích thân dạy vỡ lòng.
Nhưng so với phu quân, Đỗ Trần thị lại được ban mệnh phụ y phục sắc tím* sớm hơn, hơn nữa còn nhiều lần từ chối cáo mệnh, vẫn là Trịnh thái hậu đích thân bày phượng giá đến Đỗ phủ khuyên bà tòng mệnh, thế mới được sắc phong làm Trấn quốc phu nhân, siêu phẩm cáo mệnh, là một nữ nhi cực phú truyền kỳ của Trần gia Giang Nam.
(* y phục màu tím: (nguyên văn: phục tử). Là màu y phục quy định của thân vương đến quan tam phẩm)
Muốn nói tới, phải bắt đầu kể từ lúc Dương đế sinh ra không bao lâu.
Mặc dù ngàn người chỉ trích, cũng vẫn làm những gì nên làm. Khi làm được như ý nguyện rồi, lại “cấp lưu dũng thối” (giã từ sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang), cự tuyệt kể công. Với quốc gia là hiền thần, với gia đình là hiền thê. Vinh nhục bất kinh, tiến lui đúng mực.
Thử hỏi có nam nhi ai có thể sánh bằng? Ai nói nữ nhi không bằng đại trượng phu?
Tự đáy lòng, Trần Thập Thất rất kính trọng vị cô tổ mẫu này, cũng tương tự như những nữ nhi Trần gia Giang Nam khác. Cô tổ mẫu từng cười nói, mẹ Thập Thất là trông giống bà nhất, nhưng cũng từng buồn phiền nói, “Ngươi nha đầu này cậy tài khinh người, lại sinh không gặp thời. Tốt xấu gì cũng nghĩ nhiều một chút tại sao Cự Tử đích thân đặt cho ngươi cái tên là ‘Bồi Hồi’. Cũng không đơn giản là ngươi thích hoa hồng mà thôi.”
Cái gọi là không nghe lão nhân nói, bị hại ở trước mắt. Nàng quả thật là thiếu chút nữa bị hại xém mất mạng mới chân chính lĩnh ngộ được lo lắng của các trưởng bối.
Cái gọi là “Bồi Hồi”, cũng là trù trừ, do dự không tiến lên trước.
Nếu nàng có thể phàm mọi việc đều do dự nhiều hơn chút, suy nghĩ nhiều hơn chút, thu liễm tự thủ, không tranh giành cùng người, là “Bồi Hồi” chân chính, nói không chừng đã có thể hoàn toàn hòa vào trong mọi người, gả cho một phu quân tầm thường nhưng tâm chính, dùng ba phần tâm nhãn là có thể dỗ mẹ chồng không biết đường về, sinh con dưỡng cái, hạnh phúc vui vẻ sống cả đời.
Đáng tiếc, đến bây giờ nàng đã được người truyền khắp chốn là thần y gì đó, lại còn cân nhắc không ra phương thuốc “hối hận”.
Vậy thì đành không hối hận vậy.
Nếu đã chỉ có bước chân trù trừ, vậy cứ sống như một gốc cây Bồi Hồi đi. Để cho những người từng đưa móng vuốt qua giày xéo nàng kia, hảo hảo thưởng thức gai hoa bồi hồi thấm đượm đầy “Đoạn trường thảo” đi, không chỉ kịch độc, sắc bén, hơn nữa còn mang móc câu. Tuyệt đối máu tươi đầm đìa, không có thuốc nào cứu được, quá trình tắt thở rất chầm chậm, cũng đồng thời vô cùng thống khổ. (đoạn trường: đứt ruột/ đoạn trường thảo: cỏ độc)
*
Hiện tại tâm tình Trần Tế Nguyệt không chỉ rất phức tạp, mà còn có chút hối hận.
Hắn nhất định là váng đầu rồi, mới đồng ý đề nghị của Trần Thập Thất. Đứng trước gương đồng lại luyện tập một chút, hắn cười khổ, cảm thấy rất không tự nhiên, như thể bị tước sạch tất cả vũ trang… rõ ràng kiếm còn đang treo bên hông, chỉ là biến thành kiếm hẹp dùngtrang sức. Mặc dù vẫn rất sắc bén, nhưng cứ luôn cảm thấy nhẹ như lông rất khó nắm chắc.
Kim Câu thận trọng gõ cửa hỏi, hắn thở dài, lại một lần nữa buồn bực vì sao ở trước mặt Trần Thập Thất liền mất lý trí kiêm cả thiếu giới hạn.
Là người vẫn luôn muốn đối mặt với hiện thực. Cho nên hắn đẩy cửa ra.
Sân viên vốn có chút náo nhiệt, hết thảy bỗng im ắng. Không chỉ Kim Câu Thiết Hoàn trố mắt nhìn, đến cả những Bộ khúc khác đều không khép miệng được, hoàn toàn là chết lặng trợn mắt há hốc mồm.
Không đội mũ quan, chỉ dùng một cây trâm ngọc ‘dương chi mặc thuý’* búi tóc, phía trong mặc trường sam chéo cổ xanh nhạt, áo khoác Nho bào tay rộng cổ tròn màu xanh mực, tay áo bào ngắn hơn tay áo sam bên trong vừa vặn một tấc, xanh nhạt tô sắc cho xanh mực, trông càng thêm phiêu dật. Nho bào xanh mực thêu ẩn hoa văn mây màu thạch thanh, vạt áo bào rũ xuống vài đóa thu cúc “Mặc ngọc” quý, lỡn cỡ nắm tay, lúc đi lại mới có thể loáng thoáng thấy rõ, hoa quý đến khiêm tốn phong lưu như thế.
(* Dương chi mặc thúy: một loại ngọc trơn nhẵn có màu xanh đen, như màu mực và màu ngọc bích trộn lẫn, dưới ánh sáng sẽ lóe lên màu ngọc bích)
Quả nhiên là ‘người đẹp vì lụa’. Thiếu chủ uy nghi nghiêm khắc của bọn họ mọi ngày ngoại trừ quan phục vẫn là quan phục ra, vừa trưng diện vào, quả thật trông cứ như là thiếu gia nhà quý quý.
Nhưng đây không phải là nguyên nhân chính làm cho toàn thể bọn họ hóa đá.
Mà là thiếu chủ kia thu liễm mâu quang, thả lỏng chân mày, mang theo nụ cười tao nhã… uy nghi ngày thường làm cho người ta sợ hãi biến mất, làm cho người ta chú ý tới dung nhan tinh xảo tuấn tú của hắn, như gió xuân ấm áp, như hương lan huân thể, nghiễm nhiên một giai công tử ‘trọc thế vô song’. (có một không hai trên đời)
Như ngọc như nguyệt, ôn nhuận như thế.
Gạt người hả! Toàn thể Bộ khúc nội tâm gào thét. Mi là ai hử?! Sao dám đội da của thiếu ch