Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bồi Hồi

Bồi Hồi

Tác giả: Hồ Điệp Seba

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341739

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.

ếu không hắn không chắc có thể nhịn xuống xúc động muốn bóp chết Trần Thập Thất hay không.
***
Bạch nguyệt quý: tên gọi mỹ miều thế thôi, chứ nó là hoa hồng trắng






Thủ lĩnh Bộ khúc hầu hạ Trần Thập Thất – Ngô Ưng chẳng những có một thân võ công giỏi, còn có một tài rất ít người địch nổi – kỹ thuật điều khiển xe ngựa. Cộng thêm năng lực điều tra cường hãn của Bộ khúc Bắc Trần, cho nên có thể ổn định xác xuất, vừa vặn dừng xe ngựa sau xa giá của công chúa Nhu Nhiên.
Ngày hôm nay là thọ đản mừng Trấn quốc phu nhân bảy mươi tuổi, đáng tiếc là tôn quý như hoàng đế cũng không có phúc khí thăm viếng. Cho dù tuổi đã năm mươi, Dương đế đối với vị á mẫu Trấn quốc phu nhân này càng thân thiết, còn có một chút kính nể.
Dù sao người đầu tiên cầm cây đánh hắn chính là Trấn quốc phu nhân, vị á mẫu vừa từ ái vừa nghiêm khắc của hắn, lần đầu tiên bao giờ cũng khó quên nhất.
Cho nên chỉ có thể ở một ngày trước đó mang theo Hoàng hậu đến ăn bữa cơm rau dưa, rốt cục bị Trấn quốc phu nhân đuổi về, lòng hiếu thảo quả thực không có không gian phát huy.
Cho nên ba ngày mừng thọ đản của Trấn quốc phu nhân, ngày đầu tiên mời tiệc họ hàng thân thích, Dương đế liền dùng danh nghĩa “Á mẫu”, nhét toàn bộ hoàng thân đến dự tiệc, công khai tỏ vẻ thái độ: Mẫu hậu Trịnh thái hậu đã qua đời, nhưng trẫm vẫn còn mẹ, đặc biệt là đám hoàng thân các ngươi banh con ngươi rộng ra một chút, tôn kính một chút, chớ có rước chuyện đến cho á mẫu của trẫm. Á mẫu mời tiệc thân thích, chỉ có thể dùng gia lễ không dùng quốc lễ, kẻ nào không có mắt dám phá đám, trẫm tự mình mang Ngự lâm quân đi đập nát nhà kẻ đó.
Nàng hưng phấn xoay người, nhưng khuôn mặt lại xoạt một tiếng trắng bệch.
Ái mã Ô vân đạp tuyết của hắn, trâm ngọc trơn nhẵn mặc ngọc mà hắn thích nhất. Hoa cúc mà hắn thích nhất, luôn luôn tấm áo bào với danh cúc châu quang thêu ẩn, áo bào xanh mực thêu cúc mặc ngọc.
Chỉ có hắn mới có thể ăn mặc lộ ra một tấc tay áo sam, không lưu hành cùng thế tục. Cũng chỉ có hắn mới có phong tư như thế, như ngọc như nguyệt, hoàn mỹ thanh tú khiến cho người như tắm gió xuân.
Ngoảnh mặt lại đây, Trác lang. Đừng nhìn hướng khác. Ta biết ngươi không chết mà, ngươi chỉ là tức giận mà trốn đi thôi.
Công chúa Nhu Nhiên mặt ửng đỏ, không kiên nhẫn đẩy Hải Ninh Hầu ra, thảng thốt vội vã bước nhanh về phía trước… sau đó giận dữ.
Trác lang của nàng, dịu dàng cười vươn tay, đỡ một nữ tử tóc trắng như bà già xuống. Mặc dù là mặt nhìn nghiêng, lại là vẻ dịu dàng mà nàng đã rất lâu chưa từng thấy lại.
“Trác lang!” Công chúa Nhu Nhiên kêu lên chói tai, nhào tới, lại bị Hải Ninh Hầu kéo lại, có điều hiện tại trong mắt nàng không còn nhìn thấy gì khác.
Nữ tử kia, kỹ thuật thêu tinh xảo tuyệt luân như thế, cẩm tú Bồi Hồi – Trần Bồi Hồi!
“Ta biết ngay mà! Ta đã sớm biết!” công chúa Nhu Nhiên ra sức giãy giụa mắng to, “Trần Bồi Hồi ả tiện nhân kia! Lúc trước Trác lang lạnh nhạt với ta, đều là vì con tiện nhân mi cám dỗ hắn! Trác lang, ngươi còn không lăn qua đây? Bản cung ra lệnh ngươi đến ngay đây!”
Trần Tế Nguyệt thiếu chút nữa không giả vờ nổi nữa, nhưng Trần Thập Thất vịn lên cánh tay hắn, siết tay hắn một cái.
Lúc này hắn thực sự hối hận vạn phần, vì sao phải đồng ý nghe Trần Thập Thất an bài chứ.
Nhưng dầu gì hắn cũng là thiếu chủ Bắc Trần cơ trí thông tuệ, tiến sĩ hai bảng, tâm trí kiên định mà không người thường nào có thể bắt chước được. Cho nên… lúc nên đóng kịch, hắn thật sự có thể đóng kịch lại càng làm giỏi hơn nữa.
Mang theo mỉm cười tựa như gió xuân ấm áp, ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía công chúa Nhu Nhiên.
“Trần Bồi Hồi bái kiến công chúa Nhu Nhiên điện hạ, phò mã Đô úy Hải Ninh Hầu.” Trần Thập Thất hơi khom người hành lễ.
Hải Ninh Hầu thất thần chỉ chốc lát, trong mắt có cường liệt kinh diễm. Người vợ trước với ấn tượng mơ hồ này, hiện tại lại rõ ràng rực rỡ đứng trước mặt hắn như vậy.
Tóc bạc, con ngươi hổ phách, có một loại xinh đẹp tựa như yêu dị, lại ôn nhã đoan trang, khiết tịnh mà mỏng manh… vịn lên cánh tay nam nhân khác.
Hắn không tự chủ được rút kiếm đeo bên hông, lại buông công chúa Nhu Nhiên ra, vừa thoát giam cầm, công chúa Nhu Nhiên điên cuồng bổ nhào tới, lại bị Trần Tế Nguyệt cản lại, kiếm sắc nửa lộ ra khỏi vỏ.
“Vi thần Tư đương của Đại Lý Tự – Trần Tế Nguyệt, bái kiến công chúa điện hạ, phò mã Đô úy.” Bảo trì nho nhã lễ độ, hơi giận một cách ôn nhã, thực sự có độ khó rất cao. Trần Tế Nguyệt thầm nghĩ. Hắn nhất định phải nhớ kỹ lần giáo huấn này, tuyệt đối không thể lại bị Trần Thập Thất lừa nhảy xuống hố nữa.
“Lớn mật!” Hải Ninh Hầu quát, “Ở trước mặt công chúa, rút kiếm có ý đồ ám sát sao?!”
“Lời này của phò mã Đô úy, hạ quan không hiểu.” Trần Tế Nguyệt một tay thu kiếm, “Là phò mã Đô úy rút kiếm trước, hạ quan chỉ là che chở đường muội Bồi Hồi, chỉ sợ ngộ thương mà thôi.”
Công chúa Nhu Nhiên hoàn toàn không chú ý tới Hải Ninh Hầu lúng túng, chỉ ngơ ngẩn nhìn mặt Trần Tế Nguyệt.
Hắn không phải Trá