Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bồi Hồi

Bồi Hồi

Tác giả: Hồ Điệp Seba

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341917

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.

g pháp có thể xỉ nhục phò mã đô úy, thế nhưng trần trụi xỉ nhục thì không còn ý nghĩa gì cả. Phản bội Thái tử chuyển qua môn đình… chuyện này chỉ có văn chương mới có thể làm đại phát lên mà thôi. Lớn đến có thể làm cho phò mã đô úy đau đến không muốn sống.
Lần đầu tiên, con cháu Nam – Bắc Trần hài hòa cười khẽ, không hẹn mà cùng có chủ ý tương đồng, hơn nữa dùng ‘tán gẫu việc nhà’ mà người ngoài không hiểu được, liền âm thầm làm cho Hải Ninh Hầu ngã vào vực sâu vạn kiếp bất phục.






Sau khi tiến vào cổng trong, được đón vào phòng khách chờ mừng thọ, so với các huynh đệ, tỷ muội Trần gia đối đãi với Trần Thập Thất lại lãnh đạm hơn.
Không ngoài ý muốn.
Nàng lớn lên ở Giang Nam, tỷ muội trong tộc theo Mặc khí tức nồng hậu, tính tình hợp nhau. Sau này lên kinh, quan hệ với các huynh đệ trong kinh rất tốt, nhưng đối với đám tỷ muội bị tiêm nhiễm tập tính của kinh thành quá sâu, quan hệ rất tệ… Hơn nữa không phải tệ bình thường.
Ai cũng không thích nghe huynh đệ nhà mình luôn lấy mình ra so sánh với Trần Bồi Hồi, hơn nữa còn bị ghét bỏ đến không chịu được.
Trần Thập Thất cũng cảm thấy, cùng với chúng tỷ muội kinh thành lịch sự rụt rè, rõ ràng câu nệ rất nhiều, hơn phân nửa đều không hợp được. Còn những người hợp ấy, nếu không đã gả đi xa, cũng là đang dưỡng thai hoặc chờ sinh… những người có thể tới, không phải người còn nhỏ để có thể bắt chuyện, không thì đã sớm làm quen rồi, nhưng cũng từng xích mích đắc tội qua.
Từ lâu, bà đã nhìn ra Như Trác đối với Thập Thất nương phá lệ để ý và ngượng ngùng, chỉ cười trừ. Thập Thất nương là một đứa bé rất được người thích, nếu không phải gia quy Trần gia Giang Nam nghiêm khắc không thể dao động, đứa cháu trai nhỏ nhà bà sớm đã quấn bà đòi đính hôn với Thập Thất nương.
Thiếu niên nào mà không có hoài xuân, ai không thích một tiểu nương tử thông minh hoạt bát lại biết quan tâm săn sóc, rộng rãi cởi mở, dáng vẻ lại xinh đẹp như vậy. Ngay cả bà cũng yêu thích cực kỳ… luôn làm cho bà nhớ lại bản thân mình thuở thiếu thời.
Nhưng thiếu niên đều sẽ lớn lên, sẽ biết có muội muội như vậy so với thê tử còn đáng được ăn mừng hơn. Muội muội có thể liều mạng mà thay nàng chống đỡ. Làm thê tử nhiều khi phải nhìn nàng chịu ấm ức, lại không có năng lực giúp được gì.
Có lẽ bà sai rồi. Có thể, phi thường có thể. Mặc dù thương yêu Như Trác, nhưng luôn luôn coi trọng Thập Thất nương hơn. Như Trác thân thể yếu đuối, bà luôn lo lắng Như Trác tuổi thọ không dài, chi trưởng Đỗ gia thân phận vừa tôn quý lại hậu trạch phức tạp… Cho nên bà giữ im lặng.
Kết quả của sự im lặng này, làm cho lão thái bà đã gần đất xa trời là bà đây, nhìn Như Trác bị chết không minh bạch, nhìn Thập Thất nương thiếu chút nữa chết ở trước mặt bà, cái nhận được, chỉ có một tờ hưu thư.
Nếu sớm thay hai đứa bọn chúng làm mai thì tốt rồi. Nếu bà ra mặt, nhất định là không thành vấn đề. Như Trác chỉ cần chờ Thập Thất nương một hai năm, là có thể thành thân. Con cái đáng lẽ đã chạy đầy đất rồi, nói không chừng Như Trác sẽ dắt con đến chúc thọ bà nữa.
Mà không phải là cách biệt sinh tử hai bên mênh mông mịt mờ như thế.
“Đó là con nhà ai?” bà thấp giọng hỏi đứa con trai lớn của mình.
Đỗ đại lão gia râu hoa râm cũng thấp giọng trả lời, “Nghe nói là con cháu cùng họ khác chi ở phía Bắc của Trần gia Giang Nam, đang đảm nhiệm Tư đương của Đại Lý Tự.”
Trấn quốc phu nhân bừng tỉnh. Đích trưởng tử của Cự Tử Bắc Trần. Thảo nào bà cảm thấy rất quen tai… Trần Tế Nguyệt. Chính là hắn phái người đón Thập Thất nương trở lại kinh thành, hơn nữa còn tự mình chiếu cố con bé.
Hài tử đáng thương. Trấn quốc phu nhân hơi cong khóe miệng. Thập Thất nương khuyết điểm lớn nhất chính là quá khiến người thích, mà nàng có thói quen được các ca ca sủng ái đủ điều, đối với một tiểu nương tử mà nói, thích chỉ có một loại, chính là thích như huynh đệ.
Thực sự quá đáng thương, tiểu tử của Bắc Trần.
*
Quy quy củ củ chúc thọ xong, Trần Tế Nguyệt nhìn thấy trên gương mặt hiền hòa của Trấn quốc phu nhân nổi lên ý cười nhàn nhạt, có loại hàn ý đáng sợ dường như rất quen thuộc lặng lẽ bò lên sống lưng.
Quả nhiên là cô tổ mẫu ruột thịt của Trần Thập Thất. Ngay cả cười cũng có thể cười đến ôn nhã tương đồng, nhưng cũng đồng dạng có loại rét sợ như đại họa đến gần vậy.
Khách nam chúc thọ xong, rời khỏi nội trạch khai tiệc, đến phiên khách nữ tiến lên chúc thọ. Một đám ngược lại còn vui vẻ, so với khách nam còn náo nhiệt hơn, đám hoàng thân so với thân thích chính quy càng thân thiết nịnh hót hơn, ngay cả công chúa Nhu Nhiên từ trước đến nay không coi ai ra gì cũng phá lệ cười tươi như hoa dịu dàng hạ bái, đương trường liền ngâm một bài thơ chúc thọ, khiến cho cả sảnh đường khen ngợi.
Lúc công chúa Nhu Nhiên nguyện ý, thực sự phi thường khiến người yêu thích. Ưu điểm của Thập Thất nương, nàng gần như cũng có. Đáng tiếc là điểm “biết quan tâm săn sóc” vốn quan trọng nhất, nàng chẳng những không có, thậm chí còn ‘nâng kẻ cao, đạp kẻ thấp’… Gi