Tác giả: Hồ Điệp Seba
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341743
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.
ẫm chết cũng không sao.
Trấn quốc phu nhân nhàn nhạt tán thưởng đôi câu. Người đến cái tuổi này, điểm lợi lớn nhất chính là ngay cả có lệ cũng thoạt nhìn rất chân thành.
Đợi náo nhiệt xong, người người ngồi xuống. Vẫn đứng ở một góc, Trần Thập Thất mới vịn tay Thiết Hoàn, khập khễnh từng bước đi bước dừng, chậm rãi đi lên trước chúc thọ.
Trong nháy mắt, cả chính sảnh vốn đang huyên náo chợt yên tĩnh lại, đến cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe được.
Cho dù không ưa lắm, nhưng không thể không thừa nhận, luôn có vài người, cho dù bị giày xéo đến mức chỉ còn lại tình cảnh ‘tường đổ vách xiêu’, nhưng vẫn còn lại phong thái rắn rỏi mà ngay cả cái chết cũng không hủy được.
Lúc nàng nguyện ý có thể cúi đầu yên tĩnh, hòa mình vào mọi người. Nhưng lúc nàng muốn, cho dù bước chân tập tễnh, tóc trắng như bà lão, nhưng phong thái nghiễm nhiên, hoàn toàn làm nổi lên y phục diễm lệ hoa quý đến kiêu ngạo kia, không tự chủ mà ngầm nghĩ đến, cẩm tú bồi hồi.
Y phục cẩm tú bồi hồi, cẩm tú thơ văn khiến người khác bồi hồi.
Nàng buông tay Thiết Hoàn ra, có hơi chật vật cúi thấp người hành lễ, “Chúc cô tổ mẫu khỏe mạnh như thiếu niên.”
“Thập Thất nha đầu, con bố thí cho ăn mày à?” Trấn quốc phu nhân hơi túc giận, “Phú có thể miễn, nhưng thơ ít nhất cũng làm một bài.”
“Cô tổ mẫu, tiểu cô nương mới vui đùa thơ từ lấy tài danh, Thập Thất nương không còn nhỏ nữa, đã sớm qua 20 rồi.” Trần Thập Thất rũ mắt cười nhàn nhạt.
Mặt công chúa Nhu Nhiên lập tức sa sầm, may mắn còn có chút lý trí không phát tác tại chỗ.
Chỉ có nàng làm trọn vẹn bài thơ, những người khác chỉ có lời chúc mừng đối ngẫu văn thơ mà thôi. Rốt cuộc cũ không ai muốn cùng thi đua thơ từ cùng công chúa điện hạ.
Trấn quốc phu nhân vẫy tay, Trần Thập Thất hơi tập tễnh đến gần, để thái phu nhân kéo nàng ngồi xuống cạnh người.
“Cô tổ mẫu già rồi, nhưng một mẫu ba phần đất vẫn có chỗ cho con che gió tránh mưa. Không có việc gì thì tới ngồi chút.” Trấn quốc phu nhân nhẹ nhàng xoa đầu nàng, ghét bỏ nói, “Ta bà già bảy mươi tuổi, tóc đen còn nhiều hơn cả con.”
Trần Thập Thất rất nghiêm túc nói, “Đấy là đương nhiên… Thập Thất nương đã không tìm được một sợi tóc đen rồi.”
“Xem đi, còn tự khoe nữa.” Trấn quốc phu nhân cười mắng. Bầu không khí vốn ngưng đọng lại thả lỏng xuống, nữ quyến cả sảnh đường đều cười.
Trần Thập Thất cười theo, kề sát vào Trấn quốc phu nhân, đè giọng xuống thanh âm chỉ có Thái phu nhân mới nghe được, “Cô tổ mẫu… Con dãi gió dầm mưa… tự mình đến.”
“Con bé ưa gây chuyện này.” Vẻ mặt Thái phu nhân hiền hòa yêu thương nhìn nàng, ánh mắt cũng đáp lại. ‘Đừng quá mức’. Thái phu nhân lườm nàng một cái.
“Nào có gây gì đâu.” Trần Thập Thất hơi nghiêng đầu, cười đến dịu dàng thuần khiết, “Thập Thất nương vẫn luôn có chừng mực nhất.”
Mặc dù vẫn chưa yên bụng lắm, nhưng Trấn quốc phu nhân cẩn thận nhớ lại những kế hoạch không chê vào đâu được của đám con dâu, hẳn là có thể đem chuyện ngoài ý muốn hạ đến thấp nhất…
Đừng có tên ngốc nào liều mạng xông tới chọc Thập Thất nương là được.
Tự mình đỡ Trấn quốc phu nhân, Đỗ đại lão gia thì thầm một tiếng, “Vừa rồi quả đúng là giật mình. Nếu không phải trước đó Trần đại nhân nhậm chức Thôi quan con tạm thời nhận chức Đại Lý Tự thiếu khanh, nếu không đã nhận không ra rồi, con còn tưởng rằng…” Hắn cố gắng nuốt hai chữ “Như Trác” xuống, “Hôm nay phong cách của hắn thực sự còn tưởng chừng như hai người.”
“À?” Trấn quốc phu nhân nhìn Đỗ đại lão gia, người được xưng là tiểu Đỗ học sĩ có phần hứng thú hỏi, “Nếu không lúc trước trông ra sao?”
Tiểu Đỗ học sĩ chỉ tạm nhậm chức Đại Lý Tự thiếu khanh vài tháng ngắn ngủn, đối với chàng thanh niên vạn năm không thăng quan, vừa thăng liền đi “ăn không ngồi rồi” này ngược lại rất có ấn tượng, suy tư chỉ chốc lát. “Nhuệ khí. Như thanh kiếm báu còn trong vỏ, không ra nhưng tự sắc.” Cho nên hắn mới khó hiểu, tướng mạo vẫn là đồng dạng tướng mạo, thế nào lại như đổi ruột.
*
Trái lại, được cô tổ mẫu phi thường chờ mong, Trần Thập Thất lại không làm gì quá giới hạn, dù sao cũng là thọ yến của cô tổ mẫu ruột, mấy câu lãnh ngữ lời lẽ tầm thường, không tính là gì. Một cô huyện chúa Cung Mai không sợ ‘kinh lôi’, xem ra có vẻ sáng tạo hơn, cười khẩy nói với mấy tỷ muội hoàng thân khác, “Ta không ngờ lễ giáo của triều Đại Yến lại lỏng lẻo đến mức này, hạ đường phụ lại còn có thể mặc y phục đỏ.”
Đúng lý lại hợp lễ, so với mấy họ hàng hoàng thân não rỗng của nàng thì khá hơn nhiều.
Chỉ là không ai dám tiếp lời, nhất thời tẻ ngắt.
Đích xác, loại phụ nữ ‘hạ đường phụ’ và ‘quả phụ’, thông thường ăn mặc mộc mạc là chính, rất kiêng dè mặc đồ đỏ, đây là lễ pháp về phục sức của Đại Yến lúc bấy giờ.
Nhưng ngày hôm nay, lại là đại thọ bảy mươi tuổi của Trấn quốc phu nhân. Đến mừng thọ cũng không thể ăn mặc một thân nhạt nhẽo đến xủi quẩy chứ? Cả người Trần Thập Thất, hoa lệ đến kiêu ngạo, tinh xảo tuyệt luân. Nhưng nếu nói là áo đỏ… màu sắc áo được chọn đỏ gần như đe