Tác giả: Hồ Điệp Seba
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341745
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1745 lượt.
iết tri lễ thượng khí đúng không? Mặc gia đương nhiên cũng xem trọng lễ nghĩa, hơn nữa so với Nho gia còn xem trọng hơn. Dù sao Măc Tử phản đối chính là ‘phồn văn nhục lễ’ (lễ pháp rối rắm rườm rà), cố gắng đạt tới giản lễ (quy củ đơn giản). Nhưng chính là lễ càng giản càng phải trịnh trọng đối đãi.
Nàng không chút khách khí nói, “Ngươi thì sao, chẳng qua là một huyện chúa, không thể tự xưng ‘bản cung’ được. Ta thì sao, là tôi tớ Trần gia, cũng không phải là tỳ nữ huyện chúa ngươi. Ta đối với Thập Thất nương tử tất nhiên sẽ tự xưng nô tỳ, nhưng không cần phải tự xưng nô tỳ với những người khác. Chủ nghĩa phó trung (nô tài trung thành), mấy thứ lễ nghi cao thấp ấy, ngươi không biết ư?”
Lần này, huyện chúa đích thị là nổi giận thật sự. “Ta đường đường là nhị phẩm cáo mệnh, không xử trí được một tiểu tỳ ngươi?!”
“Ô, huyện chúa nương nương thật đúng là không xử trí được.” Thiết Hoàn bụng dạ thẳng đuột cãi lại, “Hoàng thượng có lệnh, thọ đản của Trấn quốc phu nhân, dùng gia lễ không dùng quốc lễ. Ngươi cùng nương tử nhà ta đều là khách đến dự tiệc, luận thân sơ, Trấn quốc phu nhân thế nhưng là cô tổ mẫu của Thập Thất nương tử chúng ta, cô tổ mẫu là cái gì ngươi biết không? Chính là em gái ruột của ông nội nương tử nhà ta. Thập Thất nương tử là cháu gái ruột của cháu trai gọi Trấn quốc phu nhân là cô cô ruột, huyện chúa nương nương, ngươi là cái gì của Trấn quốc phu nhân nhà ta ai a?”
“Còn nữa a, đừng có lẫn lộn trọng điểm. Huyện chúa nương nương ngươi nói cho rõ ràng, vì sao tỳ nữ luôn muốn đổ canh đổ rau lên người nương tử nhà ta này, lại là của nhà ngươi? Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”
Tất cả mọi người đều chế giễu nhìn nàng. Nàng cư nhiên bị một con tỳ nữ ti tiện sỉ nhục. Nàng ‘ngàn không nên vạn không nên’, chính mình đi tranh cãi cùng tỳ nữ, thật đánh mất thân phận.
Nàng lấy khăn tay chấm chấm khóe mắt, lã chã chực khóc, “Đỗ phu nhân…”
Chiếu theo thông lệ ở hậu trạch, Đỗ phu nhân không phải nên ra hòa giải, để bữa tiệc bình an tiến hành sao? Có cái gì không phải, cũng tạm gác lại sau tiệc hẵng nói riêng một chút, đến lúc đó nàng nhận lỗi là được. Cũng không phải chuyện gì lớn, chỉ là sai tỳ nữ thiếp thân của mình đi bưng thức ăn lên, liền nói đó là chút trò đùa dai là được… Nếu không được nữa, thì khai công chúa Nhu Nhiên ra, Đỗ gia cũng không thể làm được gì, không phải sao?
Nhưng phu nhân tiểu Đỗ học sĩ chỉ duy trì nụ cười mỉm lễ phép, “Nha đầu của Thập Thất nương này, thực sự thân thủ vô cùng tốt lại thú vị nữa. Tên là Thiết Hoàn phải không?” bà quay đầu lại nhìn thiếp thân tỳ nữ của mình, “Mỗi ngày tự khoe, kết quả không bằng Thiết Hoàn muội muội này. Mấy thứ cung sa hoa nhi cho các ngươi đeo mới là làm hỏng đó, một lát nữa chia ra vài cành cho Thiết Hoàn muội muội mang đi.”
Tỳ nữ cười thưa vâng, mấy phu nhân thân quyến của Đỗ gia khác cũng hùa theo cười nói, bầu không khí lại trở nên nhộn nhịp, dường như chút náo động và ủy khuất huyện chúa Cung Mai gây ra không đáng được nhắc tới.
Thiết Hoàn đầu đầy kiện cáo. Sao lại thế này? Còn chưa có tranh ra ai thắng ai thua đâu, cớ gì chỉ khen thưởng nàng, sau đó lại không nói tới nữa?
Toan mở miệng nói, nàng lại bị Trần Thập Thất lặng lẽ kéo kéo tay áo.
Thập Thất nương tử không cho hỏi. Thiết Hoàn có chút buồn bực. Còn chưa có đã nghiền đâu… Kết quả tỳ nữ của huyện chúa kia không biết lẩn đi lúc nào, làm nàng càng bực mình.
Nhưng mà huyện chúa tên gì Mai kia, so với nàng còn bực mình hơn, sắc mặt cũng tái xanh rồi. Thiết Hoàn không chỉ tâm tình khá hơn nhiều, thậm chí có chút đắc ý dào dạt.
Trần Thập Thất cầm khăn tay nhìn như nhẹ lau miệng, trên thực tế là im lặng buồn cười. Người thành thật bụng dạ thẳng đuột, dùng tại nơi nên dùng, hiệu quả thật là tốt ngoài dự liệu.
Thép tốt quả nhiên phải dùng ở lưỡi đao. (bổ thép vào lưỡi dao cho sắc)
Âm mưu chốn hậu trách vốn cũ rích đến không chịu nổi, bị một phen quấy nhiễu này của Thiết Hoàn, trông có vẻ thích thú hơn hẳn rồi, không còn nhàm chán nữa.
Kỳ thực, chiêu này rõ thật là cũ không còn gì cũ bằng. Làm bẩn xiêm y, nàng đương nhiên phải rời chỗ đi thay quần áo. Tuy nói Đỗ gia trị gia rất nghiêm, nhưng ngày đại hỉ, người ngựa lộn xộn, luôn luôn rất dễ có sơ hở. Cấu kết với một con cháu bất tài của Đỗ gia là được, Trần Thập Thất sẽ bị dẫn tới nơi nào đó thay y phục, thực sự là có trời mới biết.
Lúc thay y phục sẽ phát sinh chuyện gì… Chỉ có thể cầu ông trời phù hộ không nên quá cẩu huyết mà thôi.
Cũng phải thôi, bằng bộ óc chỉ biết nhồi nhét mớ thơ từ ca phú phong hoa tuyết nguyệt của công chúa điện hạ, cũng chỉ có thể nặn ra được vài âm mưu cũ rích tức cười đó… Thậm chí ngay cả bên rìa quỷ kế cũng không mon men mò tới gần được đâu.
Nguyên bản thọ đản 70 tuổi của Trấn quốc phu nhân nàng thận trọng chống đỡ như thế, chỉ có hai nguyên nhân.
Đầu tiên là, Trấn quốc phu nhân là trưởng bối có bối phận tối cao của Nam Trần ở kinh thành, hôm nay là ngày đúng lý hợp tình nhất, không cần tự khoe, có thể đường đường chính chính bái kiến cô tổ mẫu nhất.
Thứ nhì l