The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bởi Vì Đùa Em Rất Vui

Bởi Vì Đùa Em Rất Vui

Tác giả: An Tình

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 134930

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/930 lượt.

tiếng thét chói tai quen thuộc......
\'\'Đúng là đứa ngốc, chắc chắn là bị dọa rồi. Mỗi lần xem phim kinh dị sẽ mơ thấy ác mộng đến mấy tuần, còn phải đưa nó đi chơi cho bớt sợ, đã như vậy mà còn dám xem phim kinh dị\'\'. Mẹ Diêu thở dài trách mắng con gái nhát gan này.
\'\'Bác gái, để cháu đi lên thăm em ấy, thời gian cũng không còn sớm, hỏi thăm xong cháu sẽ đi trước. Quấy rầy bác lâu như vậy, chắc là đã làm chậm trễ thời gian làm bữa tối, thật là ngại quá\'\'.
Mẹ Diêu nhìn đồng hồ trên tường, lúc này đã sắp bảy giờ.
\'\'Xem kìa, đã nói lâu như vậy. Cháu nhanh lên xem nó một chút đi! A Khiêm này! cháu có muốn ở lại ăn cơm cùng gia đình bác không?\'\'.
\'\'Xin lỗi bác, trong nhà có nấu cơm phần của cháu, hơn nữa chưa nói với người nhà mà ăn ở bên ngoài cũng không được tốt lắm\'\'. Anh cười cười cảm kích. Trong lòng hết sức rõ ràng, mẹ Diêu có ấn tượng rất tốt với mình.
\'\'Cũng đúng! Cũng đúng!\'\'. Mẹ Diêu cười không khép miệng. Thật sự là một đứa trẻ tốt mà!
Đường Ẩn Khiêm khi đứng trước phòng Diêu Thì Đông thì cô vẫn đang thét chói tai. Anh mở cửa phòng cô, đi đến bên giường ôm cô vào lòng, nhẹ giọng trấn an nói: \'\'Không có việc gì! Không có việc gì! Thì Đông, đó chỉ là mơ thôi!\'\'.
\'\'Nằm mơ?\'\'. Diêu Thì Đông hai mắt nhắm chặt, đôi mắt ngập nước hỏi. Thần trí của cô đang trong trạng thái mơ hồ.
\'\'Đúng! Đó chỉ là mơ. Em xem, ở đây không có quỷ mà?\'\'. Anh dịu dàng khuyên cô mở mắt ra.
Diêu Thì Đông cẩn thận mở mắt nhìn hết xung quanh, nhẹ nhàng thở ra \'\'Không có quỷ.......Không có quỷ.......Cảm ơn....\'\'. Đang muốn ngẩng đầu lên nói cảm ơn, lại nhìn thấy gương mặt tuấn tú khiến cô muốn trốn tránh như gặp rắn rết. Anh nhanh chóng phát hiện ra ý đồ của cô, nhanh chóng che miệng cô lại, đúng lúc cô lại muốn hét lên.
\'\' Không được phép kêu thì anh mới buông ra!\'\'. Tiếng nói trầm thấp vang lên, cười nói.
Cô nhanh chóng gật đầu, anh vừa mới buông tay cô lập tức lui ra sau, lui lui đến góc giường có chút tức giận hỏi: \'\' Anh vì sao lại ở nhà em?\'\'.
\'\'Thì Đông! Em làm anh thật đau lòng. Em té xỉu, là anh đã đưa em về nhà!\'\'. Mặt anh hơi trầm xuống, có chút oán trách sự vô tình của cô.
\'\'Vậy.......Vậy anh nhanh đi về đi!\'\'. cô vẫn sợ hãi dán sát vào cuối giường.
Đường Ẩn Khiêm thu hết vào trong mắt, trầm giọng nói: \'\' Thì Đông, không thể không lễ phép như vậy\'\'. Giống như cô là một đứa trẻ đang làm việc sai trái mà dạy dỗ.
\'\'Vậy......Vậy cảm ơn anh\'\'. Cô sợ uy nghiêm của anh không tình nguyện nói. Nhưng trong lòng lại nghĩ anh nhanh chóng rời khỏi đây.
\'\'Thật là không có thành ý!\'\'. Anh nhíu mi, thản nhiên nói làm cho Thì Đông run lên.
\'\'Em rất thành ý\'\'. Diêu Thì Đông khẩn trương nói lớn tiếng, sợ anh hiểu lầm, không biết lại muốn dùng biện pháp gì chỉnh cô.
\'\'Lại đây\'\'. Anh vẫy tay.
\'\'Anh muốn làm gì......\'\'. Giọng cô co rúm lại.
\'\'Đây là nhà của em, anh có thể làm gì được em?\'\'. Anh tức giận nói. Cô nàng này đang sợ anh muốn chết, lẽ nào cô cũng không biết đây chính là nhà của mình sao!
Diêu Thì Đông bất đắc dĩ, lấy tốc độ rùa bò đến trước mặt hắn.
\'\'Em buổi trưa chưa ăn gì, nhất định là đói bụng lắm rồi đúng không?\'\'. Anh sờ sờ cái trán của cô.
Cô sợ hết hồn. Anh sao lại đột nhiên quan tâm cô?
\'\'Sau này ba bữa em phải ăn đúng giờ. Anh sẽ không để em vừa xem phim vừa ăn cơm\'\'. Anh hứa hẹn nói.
Hix! Cô có chút cảm động.
\'\'Nghe mẹ em nói, em xem phim kinh dị sẽ đi chơi cho bớt sợ?\'\'. Anh không chút nào keo kiệt triển khai sức quyến rũ.
Cô đáng thương gật đầu.
\'\'Được rồi, Ngày mai mấy giờ em tan học?\'\'.
Mắt cô cảnh giác nhìn anh. Anh lại muốn làm gì?
\'\'Mấy giờ\'\'. Anh hơi nhíu mi, có chút không kiên nhẫn lặp lại.
\'\'Ba giờ......\'\'. Cô cuối đầu. Chúa ơi! Cô không chịu nổi thường xuyên bị tra tấn như vậy. Buổi chiều ngày mai vẫn nên trốn học thì hơn......
\'\'Vậy em ngoan ngoãn ngồi ở phòng học chờ anh. Anh mang em đi chơi để bớt sợ\'\'. Anh nghĩ tới cái gì lại nhìn chằm chằm vào mái tóc đen trên đầu cô.
Cô kinh ngạc nhìn anh, mắt to chớp chớp nhìn anh.
\'\'Sao lại nhìn anh như vậy?\'\'. Anh có chút buồn cười nói, thuận tiện xoa hai má của cô, cảm xúc thật tốt.
Vừa rồi cùng với mẹ Diêu "nói chuyện\'\', anh mới biết, nếu muốn cho Diêu Thì Đông luôn ở trạng thái tốt nhất, ngẫu nhiên cho cô chút ân huệ là điều cần thiết.
\'\'Đâu có!\'\'. Cô thẹn thùng đỏ mặt. A.a.a.a....Rất đẹp trai, học trưởng nhìn thế nào vẫn rất đẹp trai. Thật ra thì anh cũng không có xấu xa như vậy! Anh ít nhất anh còn chủ động muốn dẫn cô đi chơi cho bớt sợ, không phải sao?
\'\'Mẹ của em đang ở dưới lầu nấu cơm, vậy là em có thể ăn cơm rồi. Em phải ăn nhiều một chút, nhìn em gầy quá\'\'. Hai lần ôm cô về nhà đều cảm thấy cô rất nhẹ, giống như gió thổi là sẽ bay.
Diêu Thì Đông vô lực trợn mắt một cái. Làm ơn! Không biết là vì bị ai áp bức mà cô mới gầy đi. Cô khó chịu thầm oán, đương nhiên cô chỉ dám len lén oán giận trong lòng.
\'\'Mẹ em đã trở về?\'\