Tác giả: An Tình
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 134948
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/948 lượt.
a đủ.
Vốn muốn lớn tiếng nói là :\'\'Em muốn đi xem mắt!\'\' nhưng khi nhìn thấy ánh mắt âm trầm của anh, lại nói là :\'\'Không có gì, không có gì.........\'\'.
Anh lập tức thay đổi sắc mặt, mặt mũi cười hiền lành nói :\'\'Vậy chúng ta đi thôi!\'\'.
Anh cười một cái, Diêu Thì Đông sẽ bị mê hoặc. Đem buổi xem mắt, quyết tâm cũng như lời thề của chính mình mà ném ra sau đầu. Cô ngây ngốc để cho anh nắm mũi dẫn đi.
\'\'Học trưởng! Anh đưa em đi đâu vậy?\'\'. Cô vui mừng hỏi, hai mắt lấp lánh ánh sao.
\'\'Đến một nơi rất đẹp\'\'. Anh nhìn cô thần bí cười, nói.
Diêu Thì Đông không có chút cảnh giác nào.Haiz! Thiếu nữ đang chìm đắm trong tình yêu quả thật là ngu ngốc, ngây thơ cho là ác ma sẽ đưa cô đi chơi. Bởi vì địa điểm khá xa nên cô liền ngủ một giấc, ngủ đến khi tới nơi luôn.
Tới nơi, anh gọi cô tỉnh. Cô tỉnh dậy thì phát hiện ra bọn họ đang ở một thành phố xa lạ.
\'\'A! Đây không phải là Đài Bắc?\'\'. Cô nghi ngờ nhìn xung quanh một chút, phong cảnh thật là xa lạ!
\'\'Ở đây là Gia Nghĩa!\'\'. Anh cười cười, tốt bụng trả lời nghi ngờ của cô.
\'\'Gia Nghĩa?\'\'. Cô hoảng sợ, thật sự là có ý muốn bỏ chạy ở trong đầu. Cô nhìn lên đồng hồ báo thức ở trên xe thì phát hiện đã sắp tới trưa rồi \'\'Mình đã ngủ lâu như vậy sao!\'\'.
\'\'Xuống xe đi\'\'. Anh cẩn thận giúp cô mở cửa xe.
Cô nghe lời bước xuống xe thì thấy trước mắt là một ngôi nhà cũ có mái đỏ, xung quanh trống trải. Cô chợt có dự cảm không tốt.
\'\'Học trưởng! Chúng ta đang đi đâu vậy?\'\'. Cô bắt đầu hối hận rồi. Cô cảm thấy cô mà lên xe của anh chính là một sai lầm nghiêm trọng.
\'\'Đây là...\'\'. So với cô, anh có vẻ mặt nhàn nhã làm cho người khác không biết được ý định của anh.
\'\'Đây là......là nơi nào vậy?\'\'. Cô lặng lẽ đi sát vào anh. Mặc dù bây giờ là ban ngày nhưng mà cô cảm thấy có một chút lạnh lẽo khác thường.
\'\'Nhà hoang!\'\'. Anh nói xong, nhìn thấy cô co rụt lại một chút, trong lòng dâng lên khoái cảm trả thù. Hừ! Anh chính là loại người có thù là phải trả. Cô muốn đấu cùng anh, có luyện mười năm nữa cũng không thắng được anh!
Cô nhìn chằm chằm anh, lui từng bước một cho đến khi xác định đã đủ xa, mới dám lớn tiếng nói: \'\'Hẹn gặp lại!\'\'. Sau đó bắt đầu chạy như điên.
Cô bị điên rồi mới đi với anh vào đó! Hẹn hò sao? Đây căn bản là giết người mà! Cô sao lại ngốc như vậy, thế nhưng ngốc đến mức tin lời anh nói. Nếu để bạn tốt biết được không phải sẽ bị cười đến mất hết mặt mũi luôn sao?
Đường Ẩn Khiêm đem người chạy được mấy bước kéo lại, đôi mắt đẹp nhìn cô có chút co rút :\'\'Em muốn chạy trốn?\'\'.
Có lẽ là gần đây đối xử với cô quá tốt rồi. Rất tốt! Anh sẽ giúp cô \'\'Ôn lại chuyện cũ\'\'. cô thế nhưng dám lừa anh đi xem mắt.
Đường Ẩn Khiêm càng nghĩ vàng giận, hóa ra là dọa cô mấy lần thì lá gan cũng trở nên lớn hơn rồi. Vậy thì tốt, hôm nay sẽ thử xem lá gan của cô lớn đến mức nào!
Một tay anh cầm tay cô, một tay che ánh mặt trời quan sát ngôi nhà, bộ dạng rất có tinh thần mạo hiểm :\'\'Nào! Chúng ta đi vào!\'\'.
\'\'Không muốn!\'\'. Diêu Thì Đông cố gắng làm khó dễ anh, chỉ còn không có ôm bắp đùi anh mà cầu xin.
\'\'Thì Đông! Em làm như vậy anh không thể đi được\'\'. Anh hơi nhíu mày, cúi đầu nhìn xuống cái người đang dính vào trong ngực của mình.
Chính xác là không nuốn cho anh bước đi đấy! Cứ như vậy mà đi vào ngôi nhà ma, cô vốn yếu bóng vía ngộ nhỡ bị ma nhập vào người thì sao? Lỡ như cô bị ma ám thì phải làm cái gì? Hu hu.......người này sao lại không có lương tâm như vậy chứ?
Đường Ẩn Khiêm thấy cô sợ đến chân mềm nhũn, trong lòng thoáng qua một chút áy náy nhưng mau chóng nhớ đến việc cô lừa anh đi xem mắt mà tức giận. Anh liền ôm cô bước nhanh đi vào trong ngôi nhà ma.
Diêu Thì Đông nhắm chặt hai mắt lại, cái đầu nhỏ chôn ở trong ngực của anh, cả người run lên. Anh đang muốn buông cô ra, cô lại dùng sức ôm chặt cổ của anh, nếu như thật sự anh cố gắng kéo cô ra thì có khả năng cô sẽ siết cổ anh đến chết. Khi hai người vào trong ngôi nhà ma, bốn phía lại truyền đến tiếng nói chuyện náo nhiệt, hơn nữa cô lại cảm thấy rất quen thuộc.
\'\'Học trưởng! Không phải anh nói không đến được sao?\'\'. Một giọng nữ nhẹ nhàng giống như ma nữ vang lên, nghe thấy có chút quen thuộc.
\'\'Đang lái xe, đột nhiên nghĩ tới thì đã đến nơi rồi\'\'. Anh giải thích đơn giản. Đúng vậy! Anh nghĩ đến lá gan bé như con kiến của cô nên mới không có ý định tham gia hoạt động lần này. Nhưng mà cô đã bất nhân thì đừng có trách anh bất nghĩa! Muốn bỏ anh đi tìm người con trai khác! Hừ! Đợi kiếp sau đi!
\'\'Cô bé này sao một chút tiến bộ cũng không có. Muộn như thế này mới đến\'\'. Một giọng nam vang lên vừa như than thở vừa như đồng tình.
Diêu Thì Đông cuối cùng cũng to gan len lén hé mắt ra nhìn, cảnh tượng náo nhiệt trước mắt khiến cô sửng sốt.
Trước mắt cô, đều là những thành viên của \'\'lâu đài Tùng Hạc\'\', bọn họ đang ở trong ngôi nhà ma này mà.........nướng thịt?!!!
\'\'Suỵt!\'\'. Là một thành viên trong Đoàn Vampire, ngón trỏ đặt trên môi, g