Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342676
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2676 lượt.
tay.
Ánh mắt Âu Thần lướt qua chiếc hộp, anh đưa tay lấy ra một sợi dây chuyền đá quý được chạm trổ bằng hoa văn phục cổ rồi bước đến trước mặt Doãn Hạ Mạt, hai tay anh nhẹ nhàng vòng qua cổ cô, chiếc gáy thon dài trắng nõn, thùy tai của Hạ Mạt mịn màng như một đóa hoa màu trắng dịu dàng, mềm mại nhẹ nhàng rủ xuống, đôi hàng mi đen nhánh. Bàn tay Âu Thần bỗng run run, sợi dây chuyền đá quý khẽ phát ra những âm thanh va chạm, Doãn Hạ Mạt hơi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, và rồi… bắt gặp ánh mắt Âu Thần đang nhìn cô.
Bàn tay Âu Thần đặt lên gáy Doãn Hạ Mạt.
Đôi mắt anh sâu lắng.
Ánh mắt Hạ Mạt có vẻ hơi lúng túng.
Ánh nắng mùa thu chiếu rọi lên hai người họ, tạo nên một thứ ánh sáng bạc rực rỡ, đẹp lung linh như một bức tranh.
Chiếc áo cưới được may cực kỳ chuẩn, rất vừa vặn, duyên dáng mà tao nhã, giống như từng đường kim mũi chỉ đều theo số đo của cô mà làm. Doãn Trừng nói nhỏ với người thợ may dặn dò mấy câu, nhờ ông thắt chặt dây lưng một tí, hình như mấy ngày nay chị lại gầy đi. Người thợ may cẩn thận lấy số đo vòng eo của Doãn Hạ Mạt, gật đầu nói, “Hôm nay có thể sửa xong toàn bộ”.
“Chị, chị thật đẹp.”
Doãn Trừng thở nhẹ, từ nhỏ cậu đã biết chị mình rất đẹp, nhưng khi chị mặc trên người chiếc áo cưới lại càng đẹp hơn khiến lòng Doãn Trừng hơi nhói đau. Ánh mắt Doãn Trừng rốt cuộc cũng đã rời khỏi Hạ Mạt, cậu quay qua phát hiện Âu Thần vẫn còn đang chăm chú nhìn chị gái mình.
Còn chị, chị cứ thẫn thờ nhìn hình ảnh mình mặc chiếc áo cưới qua tấm gương. Âu Thần cũng nhìn chị thắm thiết, thứ ánh sáng sâu thẳm trong đôi mắt Âu Thần giống như sinh mạng anh ấy đang tồn tại trong sự vui buồn mừng giận của chị.
Âu Thần cũng yêu chị ấy sâu sắc như vậy ư…
Trong giây phút này, Doãn Trừng không muốn lại thắc mắc tại sao chị lại phải vội vàng lấy anh Âu Thần. Có lẽ, anh Âu Thần sẽ đem hạnh phúc đến cho chị.
Thời gian trôi rất lâu dành cho sự chờ đợi câu trả lời của Hạ Mạt, ánh mắt Âu Thần từ tấm gương quay lại, anh cúi thấp đầu nhìn cô chăm chú, ngón tay anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên. Khuôn mặt Doãn Hạ Mạt có chút nhợt nhạt, cặp mắt lộ rõ sự hoảng hốt, Âu Thần khẽ cúi người, nhẹ nhàng đặt lên vòng hoa trước trán cô một nụ hôn.
“… cả cuộc đời này em sẽ là cô dâu của anh.”
Môi anh nhè nhẹ hôn lên những cánh hoa đó.
Một cơn đau đột ngột dữ dội ùa vào trái tim Hạ Mạt, cô luống cuống đưa tay đẩy Âu Thần ra! Cơn đau dữ dội đó khiến cô không thể chịu nổi, không, càng không phải là vì Lạc Hi, cũng không phải vì bản thân cô, mà là vì Âu Thần…
Doãn Hạ Mạt chợt cảm thấy bản thân mình như một tên đao phủ, tàn nhẫn dùng dao xẻo thịt Âu Thần, nhưng vẫn luôn tỏ ra có bộ dạng lương thiện vô tội!
Những ân oán lúc trước cô đã quyết định quên hết. Bây giờ chính cô lại cầu xin Âu Thần hiến thận cho Tiểu Trừng. Âu Thần đã dùng sức khỏe của mình để làm cuộc trao đổi này, nhưng mà cô, hình như lại làm tổn thương Âu Thần, càng ngày càng làm tổn thương anh sâu sắc…
“…”
Cả người Âu Thần chết lặng như một tảng đá! Sự dịu dàng trên khuôn mặt anh trở nên thất thần bất động, đôi mắt anh từ từ trầm lắng, nụ cười vụt tắt trên môi, bàn tay đang giơ giữa không trung từ từ buông xuôi xuống.
“Doãn Trừng đến giờ phải về bệnh viện rồi…”
Hạ Mạt không dám nhìn Âu Thần, cô nhìn xuống tấm thảm dưới nền nhà, bất chợt ánh mắt đụng phải bàn tay Âu Thần đang từ từ bóp chặt lại. Trái tim Doãn Hạ Mạt lại rỉ máu, bất giác cô dịu dàng khẽ nói.
“… đợi em thay đồ xong chúng mình sẽ cùng ra nhé.”
Chúng mình…
Tiếng thay đồ khe khẽ phát ra từ sau tấm màn đỏ tía, bên tai Âu Thần vẫn còn đọng lại hai từ “chúng mình” vừa mới đây của Hạ Mạt. Không biết đã bao lâu rồi, Doãn Hạ Mạt đã thay xong quần áo tiến đến bên cạnh mà Âu Thần vẫn còn ngây người thẫn thờ.
“Đi thôi.”
Doãn Hạ Mạt rất nhẹ nhàng khoác lấy cánh tay Âu Thần bước về phía cửa phòng.
Cánh tay Âu Thần hơi cứng đờ lại, dường như anh không dám tin vào sự thân mật đầu tiên này sau nhiều năm. Âu Thần nghiêng đầu chăm chú ngắm nhìn Hạ Mạt, khuôn mặt cô dịu dàng, ánh mắt trong nắng chiều như mặt biển không chút gợn sóng. Phút giây ngắm nhìn Hạ Mạt, trong lòng Âu Thần chợt như được gió biển ấm áp thổi qua mang theo hơi ấm của những cơn sóng óng ánh…
Doãn Hạ Mạt kéo tay Âu Thần rời khỏi phòng.
Cô từ từ ngẩng đầu lên.
Người con trai đang được ánh mặt trời chiếu rọi đi bên cạnh cô, sáu ngày nữa, sẽ trở thành chồng cô.
***
Trong phòng nghỉ.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Doãn Trừng đang ngồi trên chiếc sofa xem ti vi vội quay đầu lại, dưới ánh nắng, chị và anh Âu Thần đang bước vào phòng, nhìn thấy thần thái yên bình của chị đang khoác tay Âu Thần, trên gương mặt ốm yếu xanh xao của Doãn Trừng nở một nụ cười.
Đột nhiên lại nhớ tới bản tin trên tivi mà cậu vừa mới xem, Doãn Trừng phấn khởi vội vàng nói:
“Chị à, chị mau xem tivi đi.”
Doãn Hạ Mạt khó hiểu nhìn vào tivi, trên màn hình chợt xuất hiện khuôn mặt Lưu Bạo, nhưng hoàn toàn không giống với khuôn mặt hung hãn