Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342645

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2645 lượt.

rối loạn trong mớ hỗn độn.
“Em…”
Sự xúc động dâng lên trong lồng ngực khiến Âu Thần nghẹn ngào, anh hít thở thật sâu để tự trấn tĩnh mình trong niềm vui khôn Trân Ân, giọng Âu Thần khàn khàn:
“Em thấy thế nào? Anh gọi bác sỹ đến ngay nhé!”
“Mẹ ơi…”
Lồng ngực Doãn Hạ Mạt phập phồng dữ dội, dường như trong cơn hoảng loạn, tinh thần cô đang thảng thốt quở quạng trong hư không để tóm lấy cái gì đó. Âu Thần vội vàng nắm lấy tay Hạ Mạt, thế là, cô đưa ánh mắt mỏi mệt từ trần nhà xuống người anh.
Doãn Hạ Mạt nhìn Âu Thần ngơ ngác.
Âu Thần ôm chặt lấy đôi vai Doãn Hạ Mạt không ngừng thì thầm, toàn thân Doãn Hạ Mạt nóng ran như lửa, nước mắt từ đôi má cứ tuôn rơi xuống cổ, lạnh ngắt, Hạ Mạt vẫn không ngừng run rẩy, như thể không nghe thấy anh đang nói gì.
“Anh…”
Trên vai Âu Thần, đột nghiên Hạ Mạt nói một cách run sợ:
“Anh cũng chết rồi sao?...”
Doãn Hạ Mạt yếu ớt đẩy Âu Thần ra, cô hoảng hốt nhìn anh, ánh mắt đầy điên dại, nhưng nơi đáy mắt lại phát ra thứ ánh sáng khác thường như nhìn xuyên thấu người anh, nhìn đến một nơi nào đó rất xa xăm.
“… Xin lỗi… em không biết là anh sẽ tự sát… em cứ ngỡ… anh sẽ hận em… sau đó… sẽ quên em đi…”
“Lạc Hi…”
“Anh chết rồi có đúng không… cho nên… đến nhìn em lần cuối… anh không đau sao… cứ cho là rất hận em… nhưng nếu làm vậy… nhất định là đau lắm phải không…”
Nước mắt lặng lẽ rơi…
Trên đôi má nhợt nhạt của cô như thiên hà vụn vỡ.
“Em không biết… em thật không biết… anh sẽ chọn cái chết để trừng phạt em… sao lại tàn nhẫn đến vậy…”
Doãn Hạ Mạt phá lên cười lạc cả giọng.
“Cho nên… Lạc Hi… đây là sự trừng phạt đối với em… đúng không… em vì Tiểu Trừng mà làm tổn thương đến anh… nên ông trời muốn cướp Tiểu Trừng đi… để trừng phạt em…”
Doãn Hạ Mạt nhắm mắt lại, hàng mi đen nhánh lung linh thấm đẫm lệ, đôi má xanh xao ửng đỏ lạ thường, Doãn Hạ Mạt bắt đầu ho dữ dội, lồng ngực cũng phập phồng theo cơn ho dữ dội đó, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi.
“Vậy thì, em đang trừng phạt anh đó sao?!”
Âu Thần kêu lên sầu thảm, nỗi đau xót cuộn trào tận đáy lòng khiến anh quên mất cô đang nói mê trong cơn sốt cao. Âu Thần siết chặt lấy đôi vai Doãn Hạ Mạt, ép cô mở to mắt ra, anh gào thét như con thú trước khi chết đang giãy giụa lần cuối.
“Là vì anh đã dùng hôn nhân để ép buộc em, không đồng ý ghép thận cho Tiểu Trừng ngay nên mới xảy ra mọi chuyện như vậy! Chuyện Lạc Hi tự sát, Tiểu Trừng từ chối làm phẫu thuật, tất cả đều do sự ích kỷ của anh! Cho nên em đang trừng phạt anh có phải không?!”
Âm thanh bên tai dần làm cô cứng đờ, tựa hàng trăm mũi kim xuyên toạc vào trong bầu trời rực lửa và mù sương, làm xuất hiện một kẽ hở cả trong cơn ác mông lẫn ngoài thực tại.
Doãn Hạ Mạt ngơ ngác nhìn Âu Thần.
Từng tiếng gọi nhỏ đều ẩn chứa nỗi đau của Âu Thần, ánh mắt hoảng loạn mỏi mệt của Doãn Hạ Mạt đã dần định hình lại, cô ngơ ngác nhìn Âu Thần, toàn thân lúc nóng lúc lanh, trống ngực cô đập thình thịch, như trong giấc mơ không thể thức tỉnh, Hạ Mạt nghe không rõ những gì Âu Thần đang nói, nhưng nỗi đau sâu thẳm trong lòng Âu Thần khiến cô cảm thấy xót xa.
“Ích kỷ…”
Lệ nhòa ướt mi, Doãn Hạ Mạt ngơ ngác nhìn Âu Thần, cô mấp máy đôi môi nứt nẻ khe khẽ nói:
“Vẫn còn… người ích kỷ hơn em ư? Vì Tiểu Trừng… có thể hi sinh những người còn lại… biết rõ là sẽ làm tổn thương Lạc Hi… biết rõ là cuộc hôn nhân như vậy… chỉ mang đến cho anh những nỗi đau… biết rõ dù có làm phẫu thuật thì Tiểu Trừng vẫn sẽ lìa xa em… em vẫn lấy quả thận của anh…”
“Anh không quan tâm…”
Âu Thần mím chặt môi, anh lặng nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má Doãn Hạ Mạt, lúc này đây, liệu những giọt lệ ấy có đang rơi vì anh không? Dù có đang trong cơn sốt cao thì sâu thẳm trái tim cô vẫn còn có một chỗ đứng nho nhỏ nào dành cho anh, có đúng không?
Như thế…
Cũng là đã có chút dư vị của hạnh phúc rồi…
“Em không có lỗi… lâu nay người có lỗi vẫn là anh… Hạ Mạt, là vì anh quá ao ước có được em… vì anh đã nắm giữ quá chặt mới khiến em đau đớn đến thế này…”
Trong phòng bệnh.
Đêm đen thăm thẳm bao trùm lên thân hình hai người trên chiếc giường bệnh.
Âu Thần nhẹ nhàng lau đi những giọt lệ còn vương trên má Hạ Mạt.
Sau đó, Âu Thần khẽ ôm Doãn Hạ Mạt vào lòng, anh không còn ôm chặt Hạ Mạt như trước nữa, mà là rất khẽ, khẽ đến nỗi Hạ Mạt chỉ cần vùng một cái là có thể thoát ra dễ dàng.
Chỉ có điều Hạ Mạt chẳng còn chút sức lực nào nữa, cô mệt mỏi tựa vào vai Âu Thần, người chợt nóng chợt lạnh, như có màn sương dày đặc tràn ngập người cô, lại như biển lửa ngùn ngụt cháy vây quanh lấy cô, cô hoàn toàn suy kiệt, trong đầu hiện đi hiện lại những lời Tiểu Trừng đã từng nói với cô…


“Cho nên anh Lạc Hi chết cũng được sao… anh Lạc Hi đã vì đám cưới này mà tự sát! Anh ấy còn đang nằm cấp cứu trên giường bệnh! Chị không sợ anh ấy chết thật sao?!”

“Còn anh Âu Thần… vì em, phải cắt đi một quả thận, ảnh hưởng đến sức khỏe cả quãng đời về sau của anh ấy… vì một mình em mà phải hy sinh quá nhiều người thật như vậy sao…”


XtGem Forum catalog