Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342191
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2191 lượt.
au xe cuối cùng vang lên tiếng nổ cực lớn, tiếng phá vỡ đinh tai nhức óc truyền đến, chưa từng quay đầu.
Xe chạy về phía trước với tốc độ cực cao, một sợi xước măng rô trượt khỏi trái tim, trong tiếng nổ mạnh có kèm theo hô to, một chữ, một tiếng, máu tươi tuôn ra, cô không thể nghe, cô không dám nghe, tiếng động như tiếng gọi từ địa ngục kia làm cô rất đau, rất thương! Mồ hôi từ xương cốt rỉ ra, lạnh như băng khiến toàn thân hôi hám, mỗi sợi thần kinh đều chôn vùi trong lạnh lẽo, tỉnh táo, vô cùng tỉnh táo.
Khi trời đã sáng rõ, mưa rơi làm cho Tuyên thành càng trở nên đẹp lòng, đặc biệt khi đứng ở trên đài ngắm cảnh của Đường gia, đem cảnh vật thu hết vào đáy mắt. Ngắm cảnh, ai cũng biết đây là đam mê lớn nhất của Đường Hằng Xa, vì đam mê này, hắn đã phá bỏ mấy dãy nhà cũ, chuyển đến khu phố trung tâm này, cải tạo nơi ở từ tập đoàn Lam thị, nhớ ngày đó, công trình cải tạo này có thể nói là rất lớn, san bằng toàn bộ 4000 thước vuông, cải tạo thành nhà lớn Đường gia 2 tầng, ở sân phía bắc nổi lên một đài ngắm cảnh cao bằng toàn nhà 36 tầng, quan sát Tuyên thành. Mọi người đều đoán là vị thuyền vương này đam mê ngắm cảnh như vậy, lí do thật sự sau lưng là tuần tra bản đồ sản nghiệp của mình để tiện cho việc khai phá địa bàn. Đồng thời cũng là một loại nghiền ngẫm lực ảnh hưởng của mình với thành phố này mà thôi.
Hôm nay cũng giống như dĩ vãng, Đường Hằng Xa đứng trên đài ngắm cảnh, tay hắn đùa con dấu được ghép từ nhiều mảnh nhỏ lại, xuyên qua kính, cây cối trong sân đã mọc ra mấy chồi non, mấy điển màu xanh gắn với một đám màu nâu, tạo nên vẻ đẹp cho đám cây khô cứng, trong khe đá, trên bậc thang cũng có một tầng lông nhung, lại nhìn lên, chính là bầu trời màu lam, vô tận không chút đường cong, vô hạn mênh mông, xa xôi cùng cực....
Một loại cảm giác khó hiểu bao trùm toàn thân Đường Hằng Xa, đây là lần thứ hai từ khi sinh ra ông bị loại trạng thái không ổn định này bao vây. Cửa lặng yên bị đẩy ra, ông lão người làm cầm ly trà ấm thay cho ly đã lạnh trên bàn.
“Hơn hai mươi năm, cứ 15 phút đi vào một lần, thói quen này ông vẫn không sửa được!”
Tay ông lão run lên, giống như việc Đường Hằng Xa đột ngột mở miệng làm ông giật mình kinh hãi, ông ngẩng đầu, Đường Hằng Xa cũng không nhìn ông, ánh mắt hắn hướng ra bên ngoài cửa sổ, giống như nói chuyện với không khí, “Thủy tinh 80mm, cứng rắn chống đạn, cách 10m bắn không thủng; súng tự động, ở 12m bắn không xuyên.” Sắc mặt Đường Hằng Xa âm u lạnh lùng, “ Toàn bộ dày đặc, ngay cả hơi gió cũng không xuyên qua, đây là cửa sổ của tôi!” Hắn dùng tay đấm mạnh.
Cửa bị đẩy ra, ánh sáng mờ nhạt chiếu lên người, giống như được khảm một tầng ánh sáng, Liễu Đình hoảng hốt trong nháy mắt, sắc mặt Ôn Trạch tái nhợt dựa vào đầu giường, vẻ mỏi mệt, nhưng ánh mắt vẫn sáng rọi, thái độ vẫn tao nhã bình tĩnh. “Dọa em rồi.” Ý cười bên môi Ôn Trạch đều là ôn nhu không buồn che dấu, trên ngực vẫn thấm ra máu.
Từng dòng lạnh lẽo như con rắn nhỏ từ đầu ngón tay chạy thẳng vào tim Liễu Đình, “Đệ Nhất,” Giọng nói Liễu Đình tiêu điều kì lạ “Vĩnh viễn, vĩnh viễn đừng dùng sinh mệnh của anh đến thử em nữa!”
Ánh mắt họ đối diện, ánh mắt giao nhau, thấu hiểu nhưng lại đều có thứ không thể chạm vào, yên lặng ngưng kết giữa họ, bọn họ... không thể nói.
Đệ nhất, giữa anh và Phí Như Phong, em chưa bao giờ do dự! Từ nước mắt ngọc trên người em mà anh đã đặt, để em trơ mắt nhìn hắn nhảy vào trong lửa, dùng sinh mệnh anh để thử, làm em tự tay nổ súng với hắn, Đệ Nhất, cuộc đời này em cần phản bội bao nhiêu mới có thể khiến anh tin tưởng?
Em mốn anh tin tưởng, anh cũng muốn tin tưởng, nhưng mà em nói cho ánh biết, Hải Tình, ánh mắt em lúc này như mất đi ánh sáng, trống rỗng phiêu dạt, bóng dáng có thể tiêu tán bất cứ lúc nào, em nói cho anh biết, anh làm sao có thể tin?
Ánh mắt nhìn nhau đều là mệt mỏi cô đơn, ánh mắt đều là ôn nhu thống khổ, Liễu Đình hạ mi, lại ngẩng đầu, khóe miệng nổi lên nụ cười “Nghỉ ngơi cho tốt, đừng làm em lo lắng.”
Cô đứng lên, cánh tay vừa đụng đến cửa đã bị nắm chặt, tay hắn túm chặt tay cô, chặt đến mức dường như xương cốt cũng phải gắn liền, kéo vào trong ngực, nhiệt độ và hơi thở quấn vào nhau, đầu hắn dụi vào đầu vai Liễu Đình, hắn dựa vào cô giống như năm cô 17 tuổi dựa vào hắn.
“Đệ Nhất, cuộc đời sai lầm này của em, thành tựu lớn nhất không phải là tình yêu. Đệ nhất,” Giọng nói Liễu Đình là ôn nhu vừa chạm liền tan “Em muốn cùng anh đi hết cuộc đời này.”
Đầu hắn càng dúi sâu vào đầu vai Liễu Đình, hơi thở của hắn lạnh rồi lại nóng, tay hắn lướt qua khóe mi, hai má, thong thả miêu tả co, cẩn thận thân thiết, hắn nhẹ nhàng che kín mắt cô, giọng nói khàn khàn thản nhiên, “Hải Tình, trên đời không có mưu kế hoàn mỹ, có thì chỉ là chế ngự trái tim, nắm giữ trái tim con người là nắm được con bài chưa lật của đối phương, cho dù là cạm bẫy nhìn được rõ ràng, đối phương cũng không thể không lao vào,ván cờ này chúng ta đi, gọi là làm trống rỗng. Tổng thể kế hoạch, mặc