Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương
Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342024
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2024 lượt.
một chỗ đặt chân ở Tuyên Thành này, tôi muốn hoàn toàn diệt trừ họ Phí này ở Tuyên thành, tôi muốn hắn chết không nhắm mắt, tôi muốn hắn xương cốt cũng chẳng còn! Mà điều này chỉ khi toàn bộ thế lực ở Tuyên thành này tập trung lại mới làm được, Đường tiên sinh nói không tin tôi, nhưng mà đề nghị dưới đây của tôi có thể đánh mất băn khoăn của ngài!”
Đường Hằng Xa trầm ngâm nhìn Ôn Trạch, rất quen thuộc, loại đố kỵ cắn nuốt xương cốt, thủ đoạn tàn nhẫn lãnh khốc, giật mình như lịch sử đang tái hiện.
“Nguyện ý nghe thử.”
“Đường tiên sinh cũng không phải đang ép tôi vào cuộc hay sao.” Một cái chớp mắt kéo đi biều tình lãnh liệt trong đáy mắt Ôn Trạch, hắn cầm văn kiện lên, vừa nhìn xuống liền giận tím mặt, “Đường tiên sinh, chuyện này không phải quá ép người hay sao, sau khi tôi làm Phí thị phá sản, phải chuyển nhượng toàn bộ cổ phần Ôn thị cho Đường thị?”
Ôn Trạch cười lạnh, “Đối phó Phí thị là vì mọi người, nhưng trả giá chị một mình Ôn Trạch chị, Đường tiên sinh cũng quá không công bằng!” Ôn Trạch không xem tiếp, ném thẳng văn kiện xuống bàn.
Sắc mặt Đường Bảo Như cũng không tốt đẹp, chưa tới kết thúc liên lòi đuôi ra, anh, hồ đồ hay là… , chờ kết thúc Phí Như Phong, Ôn Trạch có thể chạy đi đâu chứ. “Anh, “ Đường Bảo Như muốn khuyên bảo.
Đường Hằng XA khoát tay chặn lại, “tôi không phải người bất công, sau khi Ôn thị chuyển nhượng cổ phần, cậu làm trợ lý cho tôi, toàn bộ chức vụ đãi ngộ đều cao nhất, mà sau khi tôi qua đời, toàn bộ sản nghiệp của tôi thuộc sở hữu của cậu! Tôi đã ký tên lên toàn bộ các văn kiện liên quang!”
Suy nghĩ như điện … Ôn Trạch nhìn vẻ mặt bình tĩnh gần như quái dị của Đường Hằng Xa “Đường Tiên sinh thật sự làm việc ngoài dự đoán của mọi người.” Câu nói ý là đã đồng ý. Đường Bảo Như đối với chuyenj này cũng không có ý kiến gì, bà có tính toán của riêng mình, toàn bộ giáy tờ đều là sau khi kết thức Phí thị mới được hấp hành, mà hứa hẹn của anh bà cũng như một loại bảo hiểm, không cần biết chuyện sau này với Phí Thị thế nào, mọi người cũng không cần suy nghĩ thêm! Cùng tồn tại, thật sự đã hoàn toàn buộc chặt một chỗ với nhau! Đáng tiếc trên đời không có cuộc sống mỹ mãn, chiếm được thì sao chứ? Nếu không có lòng, thì tồn tại càng là tra tấn, tra tấn nhau thành người không ra người quỷ không ra quỷ. Bây giờ ngoại trừ đứa con, cuộc sống cũng chẳng còn gì để chờ đợi!
“Tiểu Như, em sẽ không quên gia huấn mà 20 năm trước Giang Bách Huy đặt ra chứ? Giang thị quyết không hợp tác với Đường thị, nếu ai làm trái sẽ bị trục xuất khỏi Giang gia!” Đường Hằng Xa nhắc nhở bà.
“Em không quên, thật sự đã ghi vào xương cốt, nhưng hôm nay đã khác ngày xưa,” Đường Bảo Như vẻ mặt lạnh như bang, khóe miệng hiện lên oán độc, “em gái Ôn tiên sinh không phải đang ở nhà em sao? Cô ấy ở đó thì không có chuyện gì là không thể.”
Ôn Trạch cười, “Xác thực có cô ấy ở đó thì không gì là không thể” Ôn Trạch vô cùng đồng ý, hắn cười lười nhắc mà chắc chắn.
Liễu Đình cảm giác được thân thể đang bị thiêu đốt dưới mặt trời, ở Braxin sao? Cô lại trúng độc? Công tước Mai Nhĩ Khắc Lao chiết tiệt, hắn truy đuổi giống như quỷ hồn vậy. Đuổi sau xe, không cần gọi nữa, không cần gọi tôi, tang tầng song nhiệt, cả người Liễu Đình sợ run, co rút một lần lại một lần tập kích thân thể, trên xe một mảnh đen tối, ai cũng không thấy, chỉ còn hắn, hắn cười to nâng cô khỏi mặt đất, đảo ngược khiên lên đầu vai “Cô đồ phủ thủy chỉ biết vênh mặt hất hàm sai khiến” Bước chân hỗn độn đi qua đi lại trên giường, trong đầu nỏ vang cùng tiếng không khí ong ong quấy phá, hắn nhìn cô, trên mặt là nụ cười xa hoa mà lạnh lẽo thê lương, giữa trong mắt hắn, lộ ra phát cuồng mãnh liệt thống khổ, hắn dữ tợn thô bạo, hắn gằn từng tiếng: “Tôi tuyệt đối không tha cô” Từng chũ theo hàm rang rít ra, còn băng xuyên qua lục phủ ngũ tạng. Không vấn đề gì, vết thương nặng hơn người còn chịu được, không vấn đề gì, một chút đau này không tính là gì cả , trong bóng đêm hỗn độn và thâm thúy, có một giọng nói không ngừng lặp lại, “Cô không thể quay đầu, Hải Tình, em đã không thể quay đầu,” Liễu Đình mạnh mẽ mở mắt, miệng tràn đầy vị đắng của thuốc, một đôi tay lạnh lẽo mà ướt đẫm mồ hôi giống như một con độc xà mấp máy trên trán cô.
“Tiêu Nghi, cuối cùng anh cũng gọi được em về đây.” Hắn mừng rõ như điên phát ra âm thanh đứt quãng, quỷ dị nói không ra lời.
“Cô ta đã tỉnh, ông cũng nên ký xuống thứ tôi muốn đi” Trong bóng đêm truyền đến giọng nói của Đường Bảo Như.
“Bà đem nó đến đây, tôi ký”
“Nơi này ký thế nào, Giang Bách Vinh, chẳng lẽ hai mươi năm qua ngoại trừ chiêu hồn ông còn luyện thành cái trò nhìn xuyên thấu?” Đường Bảo Như lãnh khốc mà trào phúng, mà trong trào phúng này lại còn bao hàm bao nhiêu thân thiết bi ai.
Trong bóng đêm vang lên tiếng bước chân rời đi của Giang Bách Vinh.
Liễu Đình nằm trong bóng tối, bóng tối nơi này dày tới vậy, đặc tới vậy…
“Ôn Nguyệt”, Mặt Đường Bảo Như phóng đại trước mắt cô, hơi thở lạnh băng phun lên mặt Liễu Đình “Thật đen đúng không, có phải là đen đến mức