Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342049
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2049 lượt.
kệ phần thắng của em lớn bao nhiêu, không đến lúc cuối cùng, sẽ không biết hươu chết vào tay ai, không cần bị tướng giả mê hoặc, nếu ở chỗ phải thắng, sẽ có dũng khí đánh tới người đó. Phải học cách đem thống khổ thành trí tuệ, phải biết rằng thế gian này không có thất bại, thiếu chỉ là cơ hội mà thôi.”
Hắn buông tay, lùi lại, “Đừng quay đầu, Hải Tình, em không thể quay đầu.” Giọng nói hắn đã vững vàng, giống như vô số lần dạy bảo trong những năm qua: “Lòng Đường Hằng Xa đã loạn, trong thời gian ngắn nhất hắn sẽ đưa em vào tay Đường Bảo Như, đừng quên, thời khắc cuối cùng thường bị úp ngược, làm lòng em lắng lại, Hải Tình, nếu em muốn thất bại trong gang tấc, vậy em phải xác định em có sức ngăn cản cơn sóng dữ!” Ôn Trạch chậm rãi mở cửa ra, trong bóng đêm, giọng nói của hắn tĩnh lặng như nước, “Đi đối mặt với trận đấu chủa chính em, ác mộng này cần kết thúc từ lâu rồi!”
Góc áo Liễu Đình phất qua cạnh cửa, tạo ra tiếng vang lạnh lùng, cửa phía sau đóng lại, Liễu Đình cố sức dùng tay che miệng, nhưng máu tươi dính ngấy vẫn theo khe hở trên tay chảy ra, chân lảo đảo, thân mình nhũn xuống, nhũn đến làm cho người ta vào trong hư vô chết lặng.
Dưới trời xanh mây trắng này, có rất nhiều con đường nhưng không có một cái nào không phải là thất vọng và vực sâu.
Thời gian qua đi, một phút lại một phút, trời đã mờ sáng, Đường Hằng Xa đẩy ra bức tranh truyền thần trước bàn, cầm trong tay diếu xì gà mới hút một nửa ấn vào gạt tàn. Hắn mở cửa phòng Ôn Trạch, như hắn đoán trước, người trong phòng hiển nhiên là một đêm không ngủ, Ôn Trạch dựa vào bên giường, ngay cả tư thế cũng chưa đổi, tầm mắt hắn đảo qua Đường Hằng Xa, thong dong tắt tin tức.
“Tối hôm qua em gái cậu ngất xỉu, để ở nơi này của tôi cũng không an toàn, tôi đã sai người đưa cô ấy đến chỗ Tiểu Như.” Đường Hằng Xa cười nhìn Ôn Trạch “Cậu xem có cần đưa cô ấy về không?”
“Không cần, cô ấy vốn cũng nên trở về.” Ánh mắt Ôn Trạch chạm vào mắt Đường Hằng Xa, ánh mắt hắn đen như hồ sâu, sâu thẳm mà rộng lớn, Đường Hằng Xa không tự giác chìm vào, hốt hoảng, giống như có cái gì đó thổi quét qua, đáy lòng hơi rung động.
“Cuối cùng thì cậu là ai?” Đường Hằng Xa túm lấy tay Ôn Trạch, ánh mắt cực kỳ sắc bén, chưa từng xuất hiện trước đây.
Một ánh sáng bén nhọn lướt qua rìa mặt Đường Hằng Xa, vệt máu chảy xuống từ gương mặt hắn, “Tôi không thích người khác chạm vào tôi.” Giọng điệu Ôn Trạch duyên dáng, hắn liếm liếm giọt máu trên mu bàn tay, khí thế tối cao ập đến, “Vĩnh viễn đừng quên!” Giọng nói của hắn không chút gợn sóng, nụ cười trên mặt nhu hòa đến mức làm ánh mặt trời cũng phải ảm đạm.
Đường Hằng Xa ngẩn ngơ trong nháy mắt, người đàn ông trước mắt, đẹp trai tuấn tú tao nhã như trước.
“Không, không phải hắn.” Nhưng mà hơn 20 năm qua là người duy nhất làm hắn ôn lại được cảm giác, giống như người lữ hành giữa sa mạc, biết rõ trước mặt là độc, nhưng tình nguyện uống xuống, uống xong rồi nói.
Ôn Trạch lẳng lặng Đường Hằng Xa đã hoàn toàn mất đi bình tĩnh, mỉm cười màu đen lóng lánh bên môi hắn không mang theo ý tốt.
Đường Hằng xa qua một khắc mới mở miệng “Người già đi, thường rất khó nhìn thấy sớm mai.”
“Chỉ có người không sợ bóng tối mới nhìn thấy được sớm mai.” Ôn Trạch lấy ra bộ cờ ở đầu giường “Thích hợp để giải trí, nói không chừng có thể nhanh đến hừng đông.”
Chơi cờ không tách rời khỏi tính kế, bố cục, toàn bộ dựa vào khí chất và ánh mắt để đi qua, lợi hại hơ, bỏ qua lớn nhỏ. Một buổi sáng lặng yên qua đi, trong phòng chỉ vang tiếng chơi cờ, Đường Hằng Xa mỗi bước sau lại cẩn thận hơn bước trước.
“Ván cờ cũng như cuộc sống.” Ôn Trạch giương mắt “Nghĩ nhiều quá, đường sống cũng thành lối chết!” Hắn ngăn chặn một đường sống.
“Ván cờ giữa kiếp còn có kiếp.” Đường Hằng Xa sâu xa nói.
Đường Hằng Xa chậm rãi thong thả đi hai bước, đứng lại trước cửa sổ , xa xa ngoài kia chính là đài cảnh cao 36 tảng, cây cối rậm rạp vây quanh nó, xuyên qua tới tầm mắt trở nên mơ hồ xám xịt, rối rắm.
“Bằng vào việc Đường thị gia nhập vận chuyển quốc tế, dụ tôi vào cuộc; bằng vào cục diện nước sôi lửa bỏng của Giang gia, ép tôi rat ay; Ôn Trạch, nếu không phải mấy ngày sau Phí Như Phong phục kích cậu, nếu không phải kinh nghiệm tôi dày dặn, xác nhận cậu hận Phí Như Phong thấu xương thì tôi thật sự nghi ngờ cậu có tính toán khác, nhưng mà cho dù là vậy, tôi vẫn không thể tin cậu!” Đường Hằng Xa nghi ngờ, cục diện này hoàn toàn là do tay Ôn Trạch bày ra, mỗi bước họ đi đều dựa theo con đường Ôn Trạch đã tính toán, không thể không đi, nhưng trực giác nhiều năm trên chiến trường thương nghiệp cũng nhắc nhở Đường Hằng Xa rằng mọi chuyện cực kỳ không ổn, tiến là nguy, lui là hiểm, tiếng không được mà lùi cũng chẳng xong, tất cả đều ràng buộc kiếm chế lợi thế của nhau.
“Nếu không phải đối thủ quá mạnh mẽ, tôi tuyệt đối không phân chia lợi ích của mình, tôi không nghĩ đấu đến cuối cùng, đều vẫn phải tiếc nuối, Phí Như Phong nhất định phải chết, hơn cả chết, mà còn phải làm cho hắn không có