Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bóng Sói Hú

Bóng Sói Hú

Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342040

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2040 lượt.

này!” Hắn dứt khoát vươn tay ra, tôi khôi phục lại tinh thần, hắn không phải là Phí Như Phong, tôi cần gì giận chó đánh mèo với hắn chứ, tôi suy sụp dựa lại chỗ cũ.
“Không ai ép cô gặp người cô không muốn gặp cả, gặp hay không gặp, sự lựa chọn nằm hết trên tay cô.” Ánh mắt hắn bao dung để tôi muốn làm gì thì làm.
“Tôi có sự lựa chọn khác sao?” Tôi hỏi lại hắn.
“Có một số việc căn bản không phải là người khác không buông tha cho cô, mà là cô không buông tha cho chính mình! Tôi thấy…” hắn đứng lên nắm lấy tay vịn cửa, quay đầu lại nhìn tôi, ánh mắt trong suốt khiến tôi lập tức hiểu ra điều hắn không nói rõ ra: Có một số việc tôi không nên biết thì hơn. “Tôi đợi bên ngoài, cô có thể thay đổi quyết định bất cứ lúc nào!”
Tôi vô cùng kinh ngạc, dùng lòng hiếu kỳ mới được gợi lên để đánh cuộc, rốt cục là chuyện gì mà tôi không biết thì tốt hơn?
Tôi thay xong quần áo liền mở cửa ra. Nhâm Dật Phi đang dựa vào tường lập tức đứng thẳng dậy, ánh mắt hắn sâu thẳm như đại dương, dọc đường hắn cũng không nói thêm gì nữa mà trực tiếp đưa tôi đến trước cửa một toàn biệt thự.
Tôi đang muốn xuống xe thì hắn giữ chặt tôi lại, muốn nói lại thôi, tôi cảm thấy không yên lòng đến kỳ lạ, “Đi đi.” Hắn buông tay tôi ra, “Tôi chờ cô ở bên ngoài.” Hắn cười nhẹ nhàng như mây gió.
Tôi đi lên cầu thang, hướng tới cổng vòm mở rộng, một bà lão đón tiếp tôi ở cửa: “Liễu Tiểu thư, La Rochelle tiểu thư chờ cô đã lâu rồi.”
Tôi đi theo bà ta bước qua một hành lang dài trải đầy thảm đỏ, đi tới trước cánh cửa khắc hoa, bà ta nhẹ nhàng đẩy cửa ra, “La Rochelle tiểu thư, Liễu tiểu thư đến rồi.”
Bà ta cung kính thông báo, hướng về phía tôi giơ tay mời vào, tôi phát hiện tôi đi vào một gian phòng rộng khoảng trăm mét vuông, trên trần nhà có ba chiếc đèn treo thủy tinh cực lớn, trong lò sưởi rộng ẩn vào tường đang có những đốm lửa tỏa ra nhiệt độ ấm áp, tôi nhìn cô ấy tao nhã đứng dậy khỏi chiếc ghế cao bọc nhung, toàn thân cô ấy được bao bọc trong bộ váy màu lam, hỗ trợ cho dáng người lung linh xinh đẹp của cô ấy, cô có một cái mũi hoàn mỹ, đôi môi ôn nhu như hai cánh hoa, thân hình duyên dáng. Nhưng hấp dẫn ánh mắt người khác nhất vẫn là ánh mắt của cô ấy, con ngươi màu lam sáng lạn trong suốt! Người phụ nữ này khiến cho người khác phải kinh ngạc vì vẻ diễm lệ của mình!
Trên mặt cô ấy nở rộ một nụ cười lóa mắt: “Xin chào, Liễu Tiểu thư.”
Tôi không nhịn được mà đáp lại cô ấy một nụ cười thân thiết, xinh đẹp không chỉ gây sát thương cho đàn ông, đẹp đến một mức nào đó thì cũng có thể mê hoặc cả phụ nữ! “La Rochelle tiểu thư, cô thật sự xinh đẹp đến mức khiến cho người ta phải than thở sợ hãi!” Tôi ca ngợi từ đáy lòng.
Con ngươi màu lam của cô ấy càng hiện ra ánh sáng mê người, “Thật sự cảm ơn cô còn có thể nói như vậy.” Nụ cười của cô ấy càng sâu hơn, “Trên thực tế, từ sau khi tôi lên sân khấu biểu diễn kịch mà quên lời thoại lúc tôi học trung học năm ba đến giờ, tôi chưa bao giờ cảm giác được sự hồi hộp như vậy!”
Hài hước lại xinh đẹp, trí tuệ lại hào phóng, tôi có nên cảm thán ánh mắt thật tốt của Phí Như Phong hay không? Hay là nên trở về thu dọn đồ đạc mà chạy ngay lập tức? Chuyện tối thiểu mà tôi có thể biết bây giời là, Phí Như Phong cưới nàng tuyệt đối không phải chỉ vì lí do kinh doanh.
“La Rochelle tiểu thư nói tiếng Trung thật lưu loát.” Tôi bắt đầu hướng câu chuyện về phía hắn, thông minh như cô ấy, sẽ không khinh suất mà đưa tôi đến đây tự rước lấy nhục. Hoặc là muốn dựa vào lần gặp gỡ này, lộ ra chút manh mối gì đó để tôi biết khó mà lui cũng không biết chừng. Nhưng mà tôi thật sự chờ mong xem dưới đáy hòm của Phí Như Phong cất giấu bí mật gì!
“Tôi từ khi học tiểu học đã đam mê mọi thứ về phương Đông, tôi học nói tiếng Trung, học làm đồ ăn Trung Quốc, học cách phá giải hết thảy sự vật thần bí của Đông Phương!” Hai mắt cô ấy lòe lòe tỏa sáng. Một suy nghĩ xâm nhập vào óc tôi: “Thuật thôi miên là do cô phá giải?” Ánh mắt lợi hại của tôi đánh giá cô ấy.
Nàng rũ xuống, gật đầu bất đắc dĩ, “Chỉ sợ là đúng vậy, Liễu tiểu thư dùng cũng chỉ là túy mộng thôi miên, là thôi miên sơ cấp nhất trong các loại thôi miên thuật mà thôi, đối với những người có chút hiểu biết về thôi miên thuật đều có thể dễ dàng nhận ra! Khi Phong tới sinh nhật của ta, ta lập tức phát hiện ánh mắt hắn có một tơ máu cực nhạt, hơn nữa hắn chưa bao giờ uống trà, nhưng lần đó mỗi ngày hắn lại uống một ly trà hoa lan, nếu không uống thì hoàn toàn không thể tập trung tinh thần được.”
Tôi cho hắn trà hoa lan chỉ dùng để duy trì thôi miên mà thôi, trước khi thôi miên bị giải trừ, hắn chỉ cần không uống một ngày thì tinh thần sẽ tan rã. Mà hắn chỉ cần tiếp tục uống trà thì sau khi hắn trở về tôi vẫn có thể tiếp tục sử dụng thuật thôi miên để hắn quên tôi đi.
Nhưng ngàn vạn tính toán của tôi cũng không tính nổi là ở Châu Âu lại cất giấu một cao thủ.
“Liễu tiểu thư.” La Rochelle cắt ngang sự trầm tư của tôi, “Cô biết không, vì loại bỏ thuật thôi miên của cô mà Phong khổ sở không ít!”
Tôi biết, một người có ý chí kém một chút