Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342047
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2047 lượt.
g cuộc sống của cô ấy và Phí Như Phong! Tôi biết, nhưng tôi hoàn toàn không thể chống đỡ. Tôi còn có thể tranh giành sao? Tôi còn có thể tranh giành sao? Tôi còn có chỗ để mà tranh giành sao? Tim đau như bị dao cắt!
Quá khứ của Phí Như Phong, La Rochelle đã chiếm trọn, sức nặng của cô ấy đủ để khiến tôi không còn sự lựa chọn nào khác!
Bên ngoài ánh nắng tươi sáng, trong phòng hoàn toàn ảm đạm.
Chiết tiệt, chỉ có người đàn ông kia, mưu toan có được cả hai người phụ nữ, cái ý nghĩ này phải bị tru diệt!
La Rochelle nhìn tôi không đảo mắt: “Cô nhất định cũng không tưởng tượng được là, Giang Nặc là ân nhân cứu mạng của Phong, khi A Phong 13 tuổi, một mình chạy lên núi bị lạc đường, lúc đó đang là mùa đông, là Giang Nặc đã đi tìm hắn suốt ba ngày ba đêm, một người đầy vết thương cõng hắn xuống núi, vì thế mà Giang Nặc phải nằm trên giường hết một kỳ nghỉ!”
Sóng dữ từng đợt, từng đợt đánh tới, giống như bão tuyết cuồn cuộn, bị bao trùm trong đó, lạnh lẽo đến tận xương, tôi bị bao phủ, không thể thở nổi, tiếp theo tôi sẽ chết vì không thể hít thở.
Có thể để ngươi đem trái tim cho hắn, hắn nhất định từng ở cùng người khác, nếu đây là cơ hội duy nhất để mình có được hạnh phúc, vì sao muốn bỏ cuộc?
Thử một lần vì chính mình, Liễu Đình!
Giới hạn cuối cùng là đừng bao giờ dễ dàng giam giữ bản thân cả đời, nếu đến cuối cùng vẫn không được như ý muốn, đừng ngại ngần gì cả, đó cũng là tội không chiến mà bại.
Tôi ngã ngồi trên ghế, tôi đang hướng đến vực sâu không đáy mà rơi xuống!
“Liễu tiểu thư, Liễu tiểu thư.” Cô ấy ở bên tai không ngừng gọi tôi, tôi tự mình sa lưới, cứng rắn kéo mình trở về thực tế.
“Quan hệ của tôi và Phí Như Phong cũng chỉ là quan hệ trao đổi, tôi sẽ rời khỏi hắn, nhất định là vậy!” Tôi nghe thấy giọng nói rời rạc của mình.
“Hợp đồng kia chỉ là thứ rỗng tuếch, đó chẳng qua chỉ là Phong cam tâm tình nguyện chơi cùng cô…”
“Đối với hắn mà nói đúng là vậy, nhưng đối với Phí Thị gia tộc, thậm chí là cô bây giờ cũng không phải như vậy! Hợp đồng đó có liên quan đến mặt mũi các người, liên quan đến danh dự gia tộc! Các người cũng không muốn hợp đồng này bị công bố ra ngoài khiến cả xã hội thượng lưu chê cười chứ?” Hai đại gia tộc tuyệt đối sẽ không cho phép loại chuyện này xảy ra, mà tôi thì thà làm ngọc vỡ còn hơn làm ngói lành!
Trên mặt La Rochelle hiện lên vẻ thương hại thản nhiên: Phong đã sớm đoán được bước đi này của cô, bút và con dấu đóng lên bản hợp đồng đó đều dùng loại mực đặc biệt, tồn tại lâu nhất là 6 tháng, nó bây giờ chỉ là trang giấy trắng mà thôi!”
Quanh tôi là một mảnh trắng xóa! Tôi liều chết cắn môi, giãy dụa đem ngụm máu tươi đang trào ra khỏi lồng ngực mà nuốt xuống.
“Liễu tiểu thư, cô bình tĩnh một chút, tôi đã vô tình làm tổn thương cô rồi!”
Tôi chạm vào đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ của cô ấy, rùng mình thật mạnh, trong nháy mắt tỉnh lại từ trong đau đớn, “Không! Cô cố ý! Từ lúc bắt đầu biết tôi, cô đã ẩn nhẫn đến hôm nay, là vì giờ phút này! Đây là một cuộc chiến bảo vệ cô đã chuẩn bị từ lâu, cô vốn muốn tôi bị thương triệt để, hoàn toàn knockout tôi!”
Cô ấy im lặng.
Tôi đẩy tay cô ấy ra, cô ấy đương nhiên sẽ không thừa nhận, càng không lưu lại sơ hở trong lời nói cho tôi, toàn bộ bộ dáng của cô ấy đều là thành khẩn đối đãi, có thiện ý chung sống hòa bình, là chính bản thân tôi mua dây buộc mình, không đồng ý, cô ta có thể làm gì? Lần gặp này, không cần biết kết quả ra sao, cô ấy đều có thể hoàn mỹ trình bày cho Phí Như Phong một đạo lý công bằng, còn lại chỉ là tôi và Phí Như Phong tự chém giết đấu đá làm bị thương nhau mà thôi, cô ấy chỉ cần nhìn, chờ, chờ thời cơ vừa đến sẽ thu dọn lại sông núi là xong!
Cô ấy không tránh lui mà nghênh đón ánh mắt của tôi, tôi cố làm cho mình đứng thẳng, “Tôi không hận cô, La Rochelle tiểu thư, vì sự tổn thương cô chịu cũng chẳng ít hơn tôi! Không ai lại hận một người phụ nữ toàn lực phản kích để bảo vệ quyền lợi của chính mình cả! Mà tôi không thể không thừa nhận! Trận đánh này cô đánh rất hoàn mỹ!”
Tôi tiêu sái thẳng lưng đi ra khỏi phòng của cô ấy, tôi đứng bên ngoài biệt thự, đau đớn như trăm ngàn cây kim nhỏ đâm vào đầu, vào mặt tôi, tôi hoảng hốt dọc theo ngã tư đường đi xuống! Một bóng người quen thuộc vội vàng đi tới chỗ tôi, “Đừng đi nữa!” Hắn giữ chặt cánh tay tôi, bàn tay hơi lạnh yên lặng sờ trán tôi, nhẹ nhàng mềm mại lau đi mồ hôi lạnh trên đó, tôi hơi quay đầu, lại khiến cho mình mê muội, tôi ngồi xổm xuống, có một loại cảm giác không muốn đứng lên nữa, cuộc sống này sao lại mệt mỏi như vậy!
Trên ngã tư đường tràn ngập người đi lại, chỉ là khách qua đường trong cuộc sống này, tội gì phải vì luyện được đôi mắt hỏa nhãn kim tinh mà đem mình đồng da sắt chôn vùi chứ!
“Nếu cô đồng ý, tôi có thể mang cô đi.” Nhâm Dật Phi trang trọng nói
Tôi ngẩng phắt đầu như đang thưởng thức một bảo vật quý hiếm, “Anh có biết anh khác với hắn ở chỗ nào không? Anh vĩnh viễn sẽ để lại đường sống cho tôi lựa chọn mà hắn, vĩnh viễn ép tôi vào nơi không lối thoát, không còn lựa chọn nào k