Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bóng Sói Hú

Bóng Sói Hú

Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342062

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2062 lượt.

i Phí thị, vậy thì ngày sau Phí thị sẽ bỏ qua cho con trai bà sao? Lời hứa của Phí lão thái gia có bao nhiêu phần đáng tin chứ? Phí Như Phong là người thế nào? Giang Nặc không biết, tôi với bà cũng không biết ư?






Đây đúng là tử huyệt của Đường Bảo Như, những lời này lăn lộn trong đầu óc bà, khiến cho bà cảm thấy đau đớn nhè nhẹ, bà không thể bỏ mặc.
“Đương nhiên nếu Giang phu nhân có dũng khí dùng mạng của con trai để đánh cược thì Ôn Trạch dĩ nhiên sẽ thành toàn.”
Đường Bảo Như tan rã, “Ôn Trạch, cậu từng bước từng bước đều tính kế cẩn thận.”
“Tôi thật sựu giăng bẫy tính kế, nhưng tôi tính kế với bà là mang theo thiẹu ý, cho bà lợi ích, ít nhất trước mắt là vậy.” Ôn Trạch thẳng thắn.
Đường Bảo Như nhìn hắn không nói nổi một lời, cho tới bây giờ bà đều tự nhận là mưu lược gan dạ, sang suốt hơn người, nhưng hôm nay lại không có chút sức lực nào để phản kích, quân tử có thể nhẫn đề chờ đợi chiến thắng, bây giờ lợi thế đều trên tay hắn, chỉ có thể chậm rãi tính sau. Phí thị là cây đại thụ cắm rễ cực sâu ở Tuyên thành, mà Ôn Trạch cũng là người ngoài, nếu bắt tay loại trừ Phí thị, cho dù sau này có biến cố gì thì hai người kết hợp cũng vẫn mạnh hơn Phí thị, hơn nữa, hơn nữa trên tay hắn là bí mất, là ác mộng lớn nhất kiếp này của bả, ác mộng này sẽ phá hủy tất cả mọi thứ của bà! Ngay khi nghĩ tới đó, toàn thân Đường Bảo Như đều túa ra mồ hôi lạnh, không kìm được mà phát run.
“Cho Đường Thị?” Đường Bảo Như hoàn toàn nghẹn họng, Đường thị - nhà mẹ đẻ của Đường Bảo Như, bây giờ người thừa kế Đường Hằng Xa chính là anh trai cả của bà! Nếu Đường thị có được bản hợp đồng này thì không chỉ có thanh danh được đẩy lên cao mà biển hiệu Đường thị cũng sáng chói hơn người, có nghĩa là tương lai rộng mở! Nhưng, thiên hạ không có bữa cơm nào là miễn phí cả. “Điều kiện của Ôn tiên sinh là gì?”
“Tôi muốn lấy 40% giá trị hợp đồng.”
“Điều kiện này quá khắc nghiệt!”
“Giang phu nhân, hợp đồng này khiến cho Đường thị được mở rộng trên trường quốc tế, vinh quang danh tiếng đó mang về đâu chỉ có 40% giá trị hợp đồng này chứ? Tôi chỉ muốn lợi ích trước mắt, mà Đường thị lại có được danh lợi lâu dài, điều kiện này cũng không tính là khắc nghiệt, nếu không phải để có thêm 1 phần hỗ trợ đối phó với Phí thị, tôi cũng sẽ không chắp tay nhường đi hợp đồng này!”
Câu cuối cùng đúng là vẽ rồng điểm mắt, nếu Đường thị cũng gia nhập cuộc chơi này, vậy thì thắng lợi đã lên đến 80%, Đường Bảo Như biết, bây giờ điều bà có thể làm chỉ là lựa chọn và lùi bước!
“Anh tôi mỗi thứ hai đều ở nhà đóng cửa luyện chữ, hay là Ôn tiên sinh cùng tôi đến đó một chuyến?” Đường Bảo Như nói.
Đường Hằng Xa, một truyền thuyết khác của Tuyên thành, chưa đến 30 tuổi đã thừa kế gia sản Đường thị, lấy thân phận tôn quý là người mạnh mẽ trong giới đóng thuyền, đột phá đủ loại giới hạn, bao gồm thâu tóm hơn 10 doanh nghiệp đóng tàu cùng cấp với mình, hơn nữa là thu mua được tập đoàn Lam thị mà thực lực còn cao hơn cả Đường thị làm cho địa vị của Đường Hằng Xa trên thương trường không thể dao động, từ đó về sau trong giới đóng thuyền không một người có thể địch lại. Đường Hằng Xa cho đến giờ vẫn chưa kết hôn, theo báo Kinh doanh – những đứa con trời của giới kinh doanh đưa tin, bởi vì ông yêu một tuyệt thế mỹ nữ đã qua đời, cho nên đến nay cũng không màng cưới hỏi nữa. Truyền thuyết, lời đồn, phán đoán thường là cách rất xa sự thật chân chính.
Ôn Trạch đánh giá nơi ở của vị danh nhân của Tuyên thành, toàn bộ đại sảnh làm cho người ta có cảm giác xâm nhập vào đường hầm thời gian, cầu thang bằng gỗ uốn lượn, đèn nhỏ kiểu những năm 80 treo trên trần, ngay cả điện thoại cũng làm theo kiểu cổ bằng gỗ tử đàn,củi đốt lò sưởi, sàn nhà đều là gỗ hương tốt nhất, xông vào mũi mùi hương gỗ thơm ngát. Trên bàn tùy ý đặt một con dấu, từ hơn 10 mảnh nhỏ ghép lại, niên đại xa xưa, giá trị thật sự khó mà đánh giá nổi!
“Gió nam nếu hiểu nỗi lòng, hãy gửi mong ước của ta đến Tây Châu.” Ôn Trạch nhìn bức tranh chữ treo giữa đại sảnh đã 10 phút, chữ viết cuồng dã, có thể thấy được người viết có rất nhiều đau khổ buồn bực, nét mực loang lổ, giống như lúc viết bị nước thấm vào, Ôn Trạch nhìn nó chăm chú, cười nhẹ.
“Tiểu Như, em luôn luôn suy nghĩ rõ ràng, hiểu được chuyện mình làm nhưng sao hôm nay lại ngây thơ như vây? Ôn Trạch nắm giữ bí mật mà em không muốn cho ai biết nhất, lai lịch của hắn, quá khứ của hắn, làm sao hắn biết được, em không rõ chút nào, em chính là đang lột da hổ!”
“Anh, em đã không còn đường lui, em chỉ có thể cố bước về phía trước, làm sao hắn biết không quan trọng, quan trọng là làm sao có thể để bí mật này không bị hắn truyền ra, anh, anh trước tiên giúp em trói Phí thị đi rồi hãy nói tiếp về hắn.”
“Tiểu Như, trên thương trường đừng có dại dột mà được ăn cả ngã về không, anh nhắc nhở em, trên tay em có bao nhiêu lợi thế em cần cân nhắc kỹ rồi hãy tới đây bànlaij.”
“Tính mạng người thân của hắn, em chính là nhân chứng thời gian của hắn, em có thể chứng mi