Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 134757
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/757 lượt.
, Nhã Văn làm nũng ôm lấy anh từ phía sau: “Cho anh được sử dụng máy tính từ thứ hai đến thứ sáu, chịu chưa?”
Hay cho cái tên giảo hoạt, Nhã Quân quay đầu lườm Nhã Văn, từ thứ hai đến thứ sáu cô đã ru rú trong trường rồi, đương nhiên máy tính thuộc về anh.
Nhã Văn lại nũng nịu ra sức lắc anh vài cái, Nhã Quân cuối cùng cũng phải gật gật ưng thuận. Ông già biết hay không chẳng quan trọng, không giúp được bao nhiêu, có khi còn thêm phiền.
Nhã Văn lém lỉnh cười thành tiếng, đạt được mục đích, cô lại ngồi xuống cạnh bàn ăn, ôm lấy cốc trà, dường như đối với cô mà nói đây mới là hạnh phúc thực sự.
“Em…” Nhã Quân do dự một lúc bèn hỏi, “Thật ra thích anh ta ở điểm nào…”
“Không biết, thích là thích thôi.” Có lẽ không muốn tiếp tục thảo luận vấn đề, Nhã Văn cầm cốc bỏ về phòng của mình.
Điều hòa trong phòng khách thổi từng đợt gió mát lên mặt Nhã Quân, nhưng anh không hề cảm nhận được sự ấm áp mà chỉ thấy toàn thân lạnh lẽo. Đúng vậy, thích một người đâu cần lý do, Nhã Quân gượng gạo cười khổ, anh cũng đâu vịn được bất cứ lý do nào cho bản thân mình, chỉ là có một ngày, nụ cười của Nhã Văn cứ tự nhiên bước vào trái tim anh, muốn xóa đi cũng không được.
Nửa năm sau, Nhã Quân tham gia thi đại học lần thứ hai, anh thức trắng một đêm để điền nguyện vọng, vừa hay ba có ở nhà, Nhã Quân tiện tay đưa tờ phiếu nguyện vọng cho ông xem.
Bởi vì lần trước khi hai anh em thi tốt nghiệp trung học Bùi Gia Thần đã không hề nêu lên được một ý kiến có ích nào gọi là tham khảo, nên lúc này ông vội vàng lấy cặp kính ngồi ngay ngắn trong thư phòng với tư thế nghiền ngẫm vô cùng ra dáng.
Nhã Quân vào bếp rót một ly sữa, bỏ lò vi sóng. Bùi Gia Thần luôn thích sắm vai một một người cha tận tâm chu đáo khi ở nhà. Khả năng là do ông có rất ít thời gian được ở cùng với các con, hoặc cũng có đôi phần ông cảm thấy hổ thẹn, vì vậy Bùi lão gia chẳng bao giờ bày ra được bộ dáng phụ huynh cứng đối với hai đứa con mình chứ đừng bàn đến việc ra mặt giáo huấn bọn họ.
Nhưng lần này, Bùi Gia Thần lại vô cùng nghiêm khắc gọi Nhã Quân đến trước mặt.
“Nhã Quân, dù năm ngoái con bệnh nên bỏ thi đi chăng nữa thì khả năng của con thừa sức ghi danh vào trường tốt hơn.”
Nhã Quân im lặng.
“Cho ba hay, rốt cuộc con nghĩ gì vậy.”
“Con chưa từng muốn đăng kí vào một ngôi trường quá cao, con chỉ muốn thoải mái, an tâm vượt qua cuộc sống mấy năm đại học, không hơn.”
Bùi Gia Thần quan sát con trai mình, tựa hồ như đang suy ngẫm về những lời này, liệu thằng bé đã suy nghĩ kỹ chưa, liệu đó có phải là lựa chọn chính xác hay không.
“Ba, không phải lúc nào ba cũng ủng hộ tụi con làm theo những gì mình muốn sao.” Nhã Quân nhắc nhở.
“…”
“…”
Trong khoảng thời gian rất lâu tiếp theo, thư phòng bị bao phủ bởi một bầu không khí trầm mặc dị thường, đây có lẽ là lần đầu tiên sau hai mươi năm mà cha và con trai đều không hẹn mà cùng cảm thấy lòng tràn đầy tâm sự thế này.
“Nhã Quân, ba hỏi con điều này không phải với tư cách người cha, mà là giữa những người đàn ông với nhau, ba mong con trả lời thẳng thắn…” Gia Thần cuối cũng cũng phá vỡ sự trầm mặc.
“…”
“Con thi vào trường này là vì Nhã Văn,” Ông dừng một chút, sau đó cất giọng, “Con thích Nhã Văn đúng không?”
“…” Sợ rằng thông minh bình tĩnh như Bùi Nhã Quân, nghe những lời thẳng thừng ấy cũng không thể không cảm thấy choáng váng.
Tuy nhiên Nhã Quân biết, Bùi Gia Thần rất nghiêm túc, thậm chí còn phân vân rất lâu mới nói ra. Nhã Quân gượng gạo cúi đầu: “Rõ ràng quá ạ?”
Gia Thần bị đả kích mạnh mẽ, ông tựa cả người vô lực vào ghế sô pha, chết trân nín lặng.
Qua thật lâu, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy bất chợt lóe lên, Nhã Quân mơ hồ cảm thấy sợ hãi, anh nghe ba nói: “Con là con ba, cả đời đều là con trai ba, là anh trai của Nhã Văn!”
“…” Nhã Quân thất thần nhìn người cha, người đàn ông đang ngồi trước mặt, dường như tất cả đều chỉ như một giấc mơ.
“Hi vọng con hiểu rõ ý tứ của ba… Nhã Quân, con hiểu mà đúng không?” Ánh mắt Gia Thần tràn đầy phức tạp, khi thì giận dữ, khi thì bất lực, còn có vô vàn hối hận và hổ thẹn.
Nhã Quân gục đầu trầm lặng. Anh chưa hề tính đến trường hợp này sẽ xảy ra, Nhã Quân bật cười bất đắc dĩ, trong lòng anh chỉ luôn nghĩ về nha đầu Nhã Văn ngốc nghếch, lại quên mất giữa anh và cô còn có ba mẹ. Nhã Quân bỗng nhiên cảm thấy bất lực, đầu óc không ngừng lặp đi lặp lại một câu nói: Bùi Nhã Quân, mày đúng là kẻ bị số phận vứt bỏ…
Dẫu vậy, Nhã Quân lại nghe thấy giọng mình tràn ngập kích động: “Con không hiểu, không hiểu gì hết… Ba biết chưa? Các người rốt cuộc muốn con phải hiểu cái gì?”
Sau đó, Nhã Quân giống như một con sư tử phẫn nộ đẩy cửa xông ra ngoài. Anh không biết ba có gọi mình hay không, có thể có hoặc không. Nhã Quân chỉ nhớ mình đã chạy điên cuồng, hình như làm thế mới có thể giúp anh quên nỗi đau trong tim, thậm chí quên cả chính mình.
Song khi Nhã Quân không còn hơi sức đâu để chạy tiếp, anh phát hiện dù có bắt anh quên hết mọi điều, nhưng khuôn mặt tươi cười ngờ nghệch của Nhã Văn vẫn in đậm trong t